Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vì Mẹ Không Còn Im Lặng Nữa
Chương cuối
10.
Nội dung trong đơn ly hôn rất đơn giản.
Trương Dĩnh đọc từng điều một.
“Thứ nhất, hai bên tự nguyện ly hôn.”
“Thứ hai, căn nhà hiện tại thuộc về bên vợ.”
“Thứ ba, căn nhà học khu khu Đông sẽ thuộc về bên vợ sau khi giải chấp. Khoản vay tám mươi vạn do bên chồng chịu trách nhiệm trả.”
“Thứ tư, căn hộ tại Khu Cảnh Hồ là tài sản chung. Việc bên chồng tự ý sang tên là hành vi chuyển nhượng trái phép. Bên vợ giữ quyền khởi kiện và bên chồng phải phối hợp để thu hồi, sang tên lại.”
“Thứ năm, quyền nuôi con gái thuộc về bên vợ. Bên chồng chi trả phí nuôi con năm nghìn tệ mỗi tháng.”
“Thứ sáu, bên chồng có hành vi ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, theo quy định của Bộ luật Dân sự, phải bồi thường tổn thất tinh thần cho bên vợ.”
Trương Dĩnh đọc xong, đẩy bản thỏa thuận đến trước mặt bố.
“Ký đi.”
Bố tôi nhìn tờ đơn, môi run run.
“Cái này… không công bằng…”
“Không công bằng?”
Mẹ nói.
“Hai mươi ba năm tôi không đi làm, ông có biết tôi đã từ bỏ những gì không?”
“Trước khi kết hôn, tôi là trụ cột kinh doanh của công ty. Ngày tôi nghỉ việc, sếp tôi bảo: ‘Thẩm Tiểu Nhã, cô là người tôi thấy đáng tiếc nhất.’”
“Tôi đã uổng phí hai mươi ba năm.”
“Còn ông? Đến một câu cảm ơn cũng chưa từng nói.”
“Ông nghĩ tôi làm tất cả những việc đó là điều đương nhiên. Giặt giũ, nấu nướng, nuôi con, chăm sóc cả gia đình ông—là nghĩa vụ của tôi.”
“Ông có người đàn bà khác bên ngoài, mẹ ông giúp ông che giấu.”
“Ông tiêu tiền bên ngoài, chưa từng cho tôi biết.”
“Ông chuyển nhượng nhà cho cô ta, thế chấp nhà học khu đi vay.”
“Ông đã tìm luật sư sẵn.”
“Ông đã chuẩn bị xong mọi thứ để tống tôi ra khỏi cửa.”
Bà nhìn ông.
“Chu Quốc Cường, hai mươi ba năm qua, ông coi tôi là gì?”
Bố không trả lời được.
“Ông coi tôi là người giúp việc không công.”
“Không.”
“Ngay cả ‘không công’ cũng không xứng.”
“Những gì ông nợ tôi, ba căn nhà cũng không đủ để trả.”
“Nhưng tôi không đòi nhiều.”
“Ba căn. Là đủ rồi.”
“Ký đi.”
Bố vẫn còn chần chừ.
Trương Dĩnh lên tiếng:
“Ông Chu, tôi nhắc ông một câu – nếu ra tòa, tình thế của ông sẽ càng tệ hơn.”
“Tẩu tán tài sản, ngoại tình, mua nhà cho người thứ ba – những bằng chứng này đưa lên tòa, ông thừa biết thẩm phán sẽ xử thế nào.”
“Chưa kể—”
Chị liếc nhìn bố.
“Phía cô Triệu Lâm, có lẽ ông cũng nên xem lại.”
Mẹ mở điện thoại, kéo đến một trang.
Vòng bạn bè của Triệu Lâm.
Người đàn ông tên “Tiểu Triết”.
“Xem đi.”
Mẹ đưa điện thoại cho bố.
“Ông mua vòng tay cho cô ta, cô ta đi xem phim với người khác.”
“Ông mua nhà cho cô ta, cô ta nhận hoa từ người khác.”
“Ông tiêu gần một triệu vì cô ta, cô ta lại gọi người khác là ‘hạnh phúc’.”
Bố nhìn chằm chằm vào mấy bức ảnh, biểu cảm trên mặt vỡ vụn từng lớp.
Ban đầu là không tin.
Rồi là choáng váng.
Sau đó là nhục nhã.
Cuối cùng—
Là trống rỗng.
Ông đặt điện thoại xuống.
“Chuyện này…”
“Ông tiêu một triệu,”
Mẹ nói.
“Cô ta bắt cá hai tay.”
“Cả hai người các người, không ai đáng được thương hại.”
“Nhưng người đáng cười hơn—là ông.”
“Bởi vì ông vì cô ta, mà định đuổi mẹ của con gái ông ra khỏi nhà.”
Bà chỉ vào tờ đơn.
“Ký.”
Bố cầm bút lên.
Tay ông run rẩy.
Bà nội quýnh lên:
“Quốc Cường! Con không được ký—”
“Mẹ.”
Giọng bố khản đặc.
“Mẹ đừng nói nữa.”
Ông ký tên.
Khi ngòi bút chạm xuống mặt giấy, tôi nghe thấy một âm thanh.
Rất nhỏ.
Như có gì đó—vừa gãy vụn.
11.
Những chuyện sau đó diễn ra rất nhanh.
Căn hộ Khu Cảnh Hồ, vì liên quan đến hành vi tẩu tán tài sản chung vợ chồng, bị tòa tuyên bố giao dịch sang tên vô hiệu.
Hôm Triệu Lâm nhận được trát hầu tòa, nghe nói cô ta đã khóc một trận trong văn phòng.
Sau đó, cô ta gọi điện cho bố tôi.
Bố không nghe máy.
Cô ta gọi thêm hơn chục cuộc nữa.
Cuối cùng, nhắn một tin:
“Anh nói là căn nhà đó cho em mà!”
Bố chặn cô ta.
Nhưng vô ích.
Triệu Lâm quay ra đăng toàn bộ tin nhắn giữa cô ta và bố tôi lên nhóm chat nội bộ công ty.
Tất cả mọi người đều thấy.
Trong đó, bố gọi cô ta là “vợ yêu”.
Gọi là “bé cưng”.
Nói “mấy người trong công ty đều là vô dụng, chỉ có em là giỏi”.
Nói “chờ anh ly hôn xong, chúng ta sẽ đường đường chính chính bên nhau”.
Công ty nổ tung.
Các đối tác gọi điện tới.
“Quốc Cường, chuyện này ảnh hưởng lớn lắm. Giải thích với khách hàng sao đây?”
Cổ phần của bố bị đóng băng.
Đối tác khởi động quy trình thu hồi cổ phần.
Chỉ trong vòng một tuần, bố từ “đồng sáng lập” biến thành “cựu đồng sáng lập”.
Còn Triệu Lâm? Cũng chẳng khá hơn.
Gã “Tiểu Triết” kia, sau khi đọc những tin nhắn đó, cũng bỏ đi luôn.
Chiếc thuyền hai chân mà cô ta đứng lên—cùng lúc lật úp.
Người cuối cùng rời đi là bà nội.
Sau vụ ghi âm bị lan truyền, thái độ của họ hàng thay đổi hoàn toàn.
Bác gái cả gọi điện đầu tiên:
“Mẹ, sao mẹ lại bao che cho Quốc Cường? Tiểu Nhã đối xử với mẹ tốt như thế mà!”
Bác gái hai cũng gọi:
“Mẹ giúp con trai ngoại tình mà cũng giúp? Không thấy nhục à?”
Bà nội tức quá phải nhập viện.
Huyết áp cao.
Chú út ở viện trông bà hai ngày.
Về nhà nói với bố:
“Mẹ bảo rồi. Bà cũng sai chuyện này. Sau này sẽ không can thiệp vào chuyện của anh nữa.”
Bố ngồi một mình trong căn phòng khách trống trơn.
Không ai nấu cơm.
Không ai giặt giũ.
Không ai gọi ông ra ăn cơm.
Ông gọi điện cho tôi.
Tôi nhìn màn hình.
Rồi tắt máy.
12.
Hôm hoàn tất thủ tục ly hôn, trời mưa lâm râm.
Mẹ bước ra khỏi Cục Dân chính, che một chiếc ô.
Màu đỏ.
Tôi đứng chờ bà ở cổng.
“Đi thôi. Con mời mẹ ăn lẩu.”
Mẹ nhìn tôi, mỉm cười.
Không phải nụ cười vui vẻ.
Là nụ cười sau khi vừa làm xong một chuyện rất nặng nề, cuối cùng có thể thở phào.
Tiệm lẩu là quán mẹ thích nhất.
Trước đây bố chưa từng chịu đi – ông chê ồn.
Mẹ gọi lòng bò, động mạch cổ vịt, ruột non.
Lẩu cay.
Trước đây ở nhà mẹ không ăn cay – bố không cho.
“Dạ dày em yếu, đừng ăn đồ cay.”
Đó là lời bố từng nói.
Nhưng bố không biết, hồi trẻ mẹ thích ăn cay nhất.
Bà đã nhịn suốt hai mươi ba năm.
Giờ đây, mẹ nhúng miếng lòng bò vào nồi dầu đỏ bảy giây.
Cho vào miệng.
Cay đến mức phải hít một hơi.
Rồi bật cười.
“Cay thật.”
“Sướng thật.”
Tôi cũng bật cười theo.
Ăn xong, hai mẹ con bước đi dưới phố.
Mưa đã tạnh.
Trên trời là một dải hoàng hôn rực rỡ.
Mẹ đi phía trước.
Bóng lưng của bà không giống người bốn mươi lăm tuổi.
Thẳng tắp.
“Mẹ ơi, sau này mẹ muốn làm gì?”
Mẹ nghĩ một lát.
“Mẹ muốn học một thứ gì đó.”
“Học gì cơ?”
“Cắm hoa. Hồi trẻ mẹ thích lắm. Nhưng sau này không có thời gian.”
“Giờ thì có rồi.”
Lúc mẹ nói câu đó, giọng rất nhẹ.
Nhưng rất vững.
Tôi đi phía sau bà.
Nhìn theo bóng lưng ấy giữa ánh chiều tà.
Mẹ không ngoái đầu lại.
Mẹ không cần phải ngoái đầu nữa.
Những gì ở phía sau—người đàn ông đó, ngôi nhà đó, hai mươi bố năm đó—
Mẹ đã tính xong cả rồi.
Từng khoản.
Không lệch một xu.
[ Hết ]