Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vì Mẹ Không Còn Im Lặng Nữa
Chương 2
5.
Trở lại phòng khách.
Bố ngồi trên sofa.
Tôi ngồi đối diện.
Mẹ ngồi giữa.
Ba tập tài liệu nằm trên bàn trà.
Bố cứ nhìn chằm chằm vào chúng, chưa nói gì.
Mẹ là người mở lời trước:
“Tin nhắn đó, anh gửi cho Triệu Lâm đúng không?”
Bố khựng lại.
“Triệu Lâm nào… là trong nhóm có người gửi, tôi chỉ chuyển—”
“Chu Quốc Cường.”
Mẹ ngắt lời.
“Đã năm năm rồi. Anh có thể thôi diễn trước mặt tôi được không?”
Bố im lặng.
Tôi nhìn ông.
Ánh mắt ông dao động giữa mẹ và ba tập tài liệu.
“Em…” ông lên tiếng, “em điều tra tôi?”
“Đúng. Tôi điều tra anh.”
Giọng mẹ rất bình thản.
“Anh cảm thấy tôi không có lý do sao?”
Mặt bố đỏ bừng.
“Cô lấy quyền gì điều tra tôi?”
“Tôi là vợ anh. Tôi không có quyền điều tra à?”
Im lặng vài giây.
Bố đổi giọng.
Ngữ khí mềm mỏng hơn.
“Tiểu Nhã, nghe anh giải thích—”
“Anh gọi tôi là gì cơ?”
Mẹ nhìn ông.
“Anh gọi tôi là Tiểu Nhã?”
“Lần cuối anh gọi tên tôi là khi nào?”
Bố sững lại.
“Anh gọi cô ta là ‘bé yêu’,”
Mẹ chỉ vào mình,
“Còn tôi, anh gọi là ‘này’.”
Miệng bố mấp máy, nhưng không nói được lời nào.
“Anh nói bật sẵn lò sưởi, chờ cô ta về nhà.”
Mẹ cười.
“Mùa đông năm ngoái, tôi bị sốt 39.5 độ, anh ở đâu?”
Bố không trả lời.
“Anh ở Cảnh Hồ, khu phía nam. Anh bật sẵn lò sưởi cho cô ta.”
“Anh ở chỗ cô ta ba ngày, nói với tôi là anh đi công tác.”
Mẹ đẩy điện thoại qua.
Trên màn hình là lịch sử đi lại bằng tàu cao tốc trong ba ngày đó.
Không có.
Hoàn toàn trống trơn.
“Anh không đi công tác. Anh chưa từng rời khỏi thành phố.”
Bố nhìn màn hình, mặt trắng bệch.
“Tôi kiểm tra nhật ký cuộc gọi. Ba ngày đó, anh gọi cho Triệu Lâm 14 cuộc. Cuộc dài nhất 47 phút.”
“Còn gọi cho tôi mấy cuộc?”
Mẹ nhìn ông.
“Không một cuộc nào.”
Tôi ngồi bên cạnh, ngón tay siết chặt lòng bàn tay đến bật móng.
Mười bốn cuộc gọi – không một cuộc gọi.
Mẹ sốt cao ở nhà một mình.
Còn bố thì đang tận hưởng hơi ấm bên một người đàn bà khác.
“Anh còn định giải thích thế nào nữa, Chu Quốc Cường?”
Mẹ nói.
“Anh nói cho tôi nghe đi, rốt cuộc anh muốn giải thích cái gì?”
6.
Môi bố run lên.
Ông vẫn muốn giãy giụa lần cuối.
“Tiểu Nhã, anh thừa nhận… đúng là anh có lỗi. Nhưng em nghe anh nói đã, bên Triệu Lâm, anh… anh định chấm dứt rồi—”
“Chấm dứt?”
Mẹ cười.
“Anh chuyển cho cô ta tám nghìn mỗi tháng. Suốt năm năm.”
Bà mở tập hồ sơ màu đỏ, trang đầu tiên.
“Đây là sao kê ngân hàng. Tự anh xem đi.”
Bố cúi đầu nhìn.
Trang một. Trang hai. Trang ba.
Mỗi trang đều có những khoản chuyển tiền được khoanh đỏ.
“Cộng lại là bốn mươi tám vạn,” mẹ nói.
“Năm năm. Mỗi tháng tám nghìn. Bốn mươi tám vạn.”
“Đó mới chỉ là chuyển khoản.”
Bà lật sang trang tiếp theo.
“Thẻ tín dụng. Anh có một thẻ mà tôi không biết. Năm năm tiêu tổng cộng bốn mươi bảy vạn.”
“Trung tâm thương mại, tiệm trang sức, khách sạn, thẩm mỹ viện.”
Bà đẩy trang giấy đến trước mặt bố.
“Xem lại ngày giao dịch đi.”
Bố nhìn vào.
“Valentine năm ngoái – Cartier – mười sáu nghìn tám.”
“Tôi hỏi anh, Valentine năm ngoái anh tặng tôi cái gì?”
Bố im lặng.
Tôi nhớ rất rõ.
Valentine năm ngoái, bố nói có tiệc công ty.
Mẹ chờ đến mười một giờ đêm, ông vẫn chưa về.
Sáng hôm sau ông mới về.
Bảo rằng say quá nên ngủ lại công ty.
“Tôi nói cho anh biết đáp án.”
Mẹ nói.
“Anh chẳng tặng tôi gì cả.”
“Anh mua cho cô ta một chiếc vòng tay mười sáu nghìn tám. Còn tôi? Một bông hoa cũng không có.”
Mặt bố đỏ như gan heo.
“Còn nữa.”
Mẹ lật đến một trang khác, chỉ vào đó.
“Ba năm trước. Một bệnh viện sản phụ khoa. Mười hai nghìn tám.”
“Ba năm trước.”
Bà nhìn thẳng vào mắt ông.
“Ba năm trước tôi mổ u xơ tử cung. Nằm viện một tuần. Anh đến một lần. Hai mươi phút.”
“Anh bảo công ty bận.”
Bà chỉ vào khoản chi đó.
“Anh bận cái gì?”
Mặt bố từ đỏ chuyển sang trắng.
“Cái đó là…”
“Là gì? Anh nói đi.”
Ông nghẹn lời.
“Là cô ta phá thai.”
Mẹ nói thay ông.
“Tôi nằm viện mổ u. Cô ta cũng ở viện. Tôi cắt khối u. Cô ta bỏ một đứa con.”
“Anh chạy qua chạy lại giữa hai bệnh viện.”
“Không đúng. Anh không chạy qua chạy lại. Anh chọn đứng hẳn về phía cô ta.”
“Anh ở viện của tôi hai mươi phút. Ở viện của cô ta—”
Bà lật lại nhật ký cuộc gọi.
“—cả một buổi chiều.”
Phòng khách lặng như tờ.
Tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập.
Mẹ nhìn bố.
“Anh còn muốn giải thích gì nữa không?”
Bố ngồi đó như cá mắc cạn.
Miệng mở ra, nhưng không thốt được lời nào.
7.
Mẹ không để ông có thời gian thở.
Bà mở tập hồ sơ màu xanh.
“Giờ nói về tiền.”
“Nhà mình có ba căn. Anh biết, tôi cũng biết.”
“Căn thứ nhất, nhà đang ở. Anh mua trước hôn nhân, nhưng sau hôn nhân cùng trả góp suốt mười chín năm, trong đó có mười hai vạn tiền tiết kiệm trước hôn nhân của tôi làm phần bù cho khoản đặt cọc.”
“Căn thứ hai, nhà gần trường ở khu Đông. Anh nói để Tiểu Hạ đi học. Là tài sản chung sau hôn nhân.”
“Căn thứ bố, Khu Cảnh Hồ ở phía Nam. Anh nói là đầu tư.”
Bà lật sang trang khác.
“Nhưng căn Khu Cảnh Hồ, người đứng tên không còn là anh nữa.”
“Là Triệu Lâm.”
“Chuyển nhượng cách đây hai năm.”
Cơ thể bố chấn động.
Ông ngẩng đầu nhìn mẹ.
Lần đầu tiên trong mắt ông xuất hiện vẻ sợ hãi.
“Sao em—”
“Sao tôi biết được à?”
Mẹ hỏi ngược lại.
“Anh nghĩ tôi tra không ra à?”
Bà đập bản sao hồ sơ nhà đất xuống bàn trà.
“Tài sản chung vợ chồng, anh lén lút sang tên cho người ngoài. Chu Quốc Cường, hành vi đó gọi là tẩu tán tài sản chung một cách có chủ đích.”
“Là phạm pháp. Anh biết không?”
Miệng bố mấp máy.
“Chưa hết.”
Mẹ lật tiếp.
“Căn nhà học khu ở khu Đông, một tháng trước anh đem đi thế chấp. Vay tám mươi vạn.”
“Số tiền đó đâu?”
“Cũng đưa cho cô ta à?”
Bố hoàn toàn không nói được nữa.
Ông tựa lưng vào sofa, như bị rút hết xương sống.
“Một căn đem cho không. Một căn đem thế chấp vay tiền.”
Mẹ nói rành rọt từng chữ.
“Anh tính vét sạch tài sản của tôi và con gái, sau đó thì sao?”
“Ly hôn?”
“Để tôi tay trắng rời đi?”
Ánh mắt bố đầy chật vật.
Ông không phủ nhận.
Biểu cảm của ông nói lên tất cả—
Mẹ đoán đúng rồi.
Ông thật sự đã định làm như vậy.
“Mẹ…”
Tôi gọi khẽ một tiếng.
Mẹ quay sang nhìn tôi, ánh mắt bình tĩnh.
“Không sao.”
Bà nói.
“Chuyện này, không phải lần đầu bố con có ý định.”
“Nhưng bố con không biết—”
Bà lại nhìn bố.
“—tôi cũng không phải lần đầu tiên chuẩn bị.”