TÔI CHUYỂN 100.000 TỆ, HỌ NÓI TÔI CHỈ CHO 300
CHƯƠNG 18
Cảnh sát Vương không bỏ qua chi tiết này, tiếp tục truy hỏi: “Ý anh là, chiếc thẻ đuôi 1703 đó, nửa năm nay anh không hề động đến?”
“Tôi không hề chủ động dùng.” Em họ cắn răng, “Lúc đó tôi sắp bị nợ nần đè bẹp rồi, Trần Vân bảo cô ta có cách giúp tôi xoay vòng vốn, bảo tôi đừng bận tâm, cô ta sẽ giải quyết mấy khoản nợ đó cho tôi. Sau này có vài lần bọn vay nặng lãi đến tận nhà chặn cửa đòi nợ, cô ta bảo tôi trốn trong phòng ngủ, tự cô ta ra ngoài ứng phó. Tôi nghe cô ta đứng ngoài cửa nói với người ta là tiền chắc chắn sẽ có, xin họ cho cô ta thêm chút thời gian.”
“Anh không hỏi cô ta lấy tiền ở đâu ra à?”
“Có hỏi.” Nó cười khổ, “Cô ta bảo có bà chị họ làm tài chính trên thành phố, có thể giúp xoay vốn, còn bảo bọn đòi nợ kia đều là khách hàng của chị họ cô ta, sẽ không đòi mạng tôi đâu. Lúc đó tôi sắp phát điên rồi, ai ném cho cọng rơm nào tôi cũng bám, cô ta nói gì tôi tin nấy.”
Đột nhiên nó ôm trán, giọng nói nghèn nghẹt.
“Mấy hôm trước cô ta bỗng nhiên nói với tôi, bà chị họ kia có một dự án, chỉ cần gom đủ 20 vạn xoay vòng vài ngày là có thể xóa sạch mọi tiền lãi trước kia, còn kiếm thêm được một ít. Cô ta hỏi tôi trong nhà có ai có thể xoay xở được không. Tôi bảo tôi thực sự hết cách rồi, thế là cô ta nhắc đến Tình Tình. Cô ta bảo Tình Tình lương cao ở Thâm Quyến, chắc chắn có thể móc ra được tiền, hỏi tôi có bằng lòng mở miệng mượn không.”
Nghe đến đây, cổ họng tôi như bị một tảng băng chặn lại.
Thì ra là như vậy.
Thì ra, từ lúc đó, tôi đã bị tính toán vào trong kế hoạch của họ.
“Thế lúc đó anh trả lời thế nào?” Cảnh sát Vương hỏi.
“Tôi bảo không mở miệng nổi.” Trong mắt em họ ánh lên sự chua xót, “Tình Tình lăn lộn ở Thâm Quyến không dễ dàng gì, sao tôi có thể mở miệng vay một lúc 10 vạn 20 vạn được. Trần Vân cứ khuyên tôi mãi, bảo Tình Tình từ nhỏ đã lớn lên ở nhà mình, chị ấy luôn coi tôi như em ruột, chỉ cần là tiền cứu mạng, chắc chắn chị ta sẽ không từ chối, xúi tôi thử xem sao.”
“Nên anh mới nhắn tin đó?”
Nó gật đầu.
“Vốn dĩ tôi chỉ định bảo chị ấy, cho bao nhiêu thì cho, một hai vạn cũng được. Nhưng Trần Vân nằng nặc bắt tôi phải viết rõ ra, bảo là nếu không người ta sẽ nghĩ tôi không thật lòng muốn cứu bố. Hôm đó tôi gửi tin nhắn ở bệnh viện, điện thoại lúc nào cũng cầm trên tay, sau đó thấy chị ấy chuyển 300, trong lòng tôi rất khó chịu nhưng cũng ngại không muốn nói gì, đành xem
như chuyện này cho qua.”
Nó chợt ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt có chút lảng tránh.
“Tình Tình, lúc đó em thực sự tưởng chị chỉ cho 300, em… em không ngờ chị lại chuyển 10 vạn.”
Tôi há miệng, nhưng nhận ra mình đến cả một câu “Chị tin em” cũng không thể thốt nên lời.
Cảnh sát Vương lại hỏi: “Hôm đó vợ anh đang làm gì?”
“Cô ta bảo đi gặp bạn bè vay tiền, chiều đã ra khỏi nhà, đến hơn 10 giờ tối mới về.” Em họ nghĩ ngợi, “Lúc về tâm trạng cô ta rất tốt, bảo là đã liên hệ được người rồi, chỉ cần gắng gượng thêm mấy ngày nữa là ổn, bảo tôi đừng suy nghĩ lung tung.”
“Bình thường cô ta có tiếp xúc nhiều với máy tính không?”
“Trước kia cô ta bán máy tính ở siêu thị điện máy dưới huyện, sau này còn học một thời gian về lập trình gì đó. Ở nhà cũng là cô ta lo liệu mấy thứ này, tôi mù tịt.” Nó dừng một chút, “Dạo trước, cô ta cứ ôm riết lấy máy tính không rời, bảo là đang làm dự án giúp bạn, không cho tôi làm phiền.”
Cảnh sát Vương và viên cảnh sát bên cạnh trao đổi ánh mắt.
“Được rồi, Lâm Tử Hào, những điều anh vừa khai, chúng tôi sẽ lập biên bản.” Ông gấp máy tính lại, “Tiếp theo, chúng tôi sẽ khởi tố điều tra những hành vi liên quan của vợ anh – Trần Vân. Đồng thời, anh cũng có nghĩa vụ phối hợp điều tra, bao gồm cung cấp phương thức liên lạc, tình trạng sử dụng máy tính và điện thoại của cô ta, cũng như các giao dịch tài chính gần đây của hai người.”
“Thưa cảnh sát, vậy tôi coi như bị oan đúng không?” Em họ có vẻ nóng ruột, “Anh xem, tiền thì vào thẻ của tôi nhưng người thao tác là cô ta, tôi căn bản không biết cô ta làm những chuyện này.”
“Anh có phải tòng phạm hay không, còn phụ thuộc vào mức độ hiểu biết và tham gia của anh trong toàn bộ sự việc.” Cảnh sát Vương đáp, “Nhưng tôi có thể nhắc nhở anh, bây giờ là cơ hội tốt nhất để anh lập công chuộc tội, nếu anh còn giấu giếm điều gì, một khi bị phát hiện trong quá trình điều tra tiếp theo, sẽ vô cùng bất lợi cho anh.”
Em họ há miệng, muốn nói lại thôi.
Căn phòng lại rơi vào im lặng.
Tôi bỗng cảm thấy ngột ngạt.
“Cảnh sát Vương.” Tôi nhẹ nhàng phá vỡ sự im lặng này, “Vậy, khoản tiền này của cháu… có được coi là bị lừa đảo không?”
“Tất nhiên.” Cảnh sát Vương nhìn tôi, giọng dịu đi đôi chút, “Cô đã bị người ta lợi dụng mối quan hệ họ hàng và thủ đoạn công nghệ trong lúc hoàn toàn không hay biết gì, dẫn đến tổn thất số tiền lớn. Dù xét từ góc độ nào, cô cũng là người bị hại.”
“Nhưng trong mắt họ, cháu vẫn là đứa cháu máu lạnh chỉ cho 300.” Tôi cười buồn, “Bao gồm cả mẹ cháu, đến bây giờ chắc bà vẫn nghĩ cháu keo kiệt và vô tình.”