TÔI CHUYỂN 100.000 TỆ, HỌ NÓI TÔI CHỈ CHO 300
CHƯƠNG 17
“Dựa theo chứng cứ hiện tại, đó là suy luận hợp lý nhất.” Cảnh sát Vương nói, “Hơn nữa, thời điểm cô gửi khoản tiền này, vừa vặn rơi trúng đúng hạn chót thu hồi nợ của mấy đường dây vay nặng lãi.”
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, tiếp theo là tiếng gõ cửa nhè nhẹ.
Một cảnh sát trẻ bước vào, khẽ nói: “Anh Vương, người đến rồi.”
Cảnh sát Vương gật đầu với tôi, bảo cậu cảnh sát dẫn người vào.
Khoảnh khắc em họ bước vào cửa, tôi bỗng không biết nên đặt ánh mắt của mình vào đâu.
Nó vẫn mặc bộ quần áo ở bệnh viện ngày hôm qua, chiếc áo khoác lông vũ đen bám đầy bụi, tóc tai rối bù, hốc mắt ửng đỏ.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn kịp bắt được sự hoảng loạn xẹt qua trên mặt nó trong một tích tắc.
Chỉ là một cái chớp nhoáng, rất nhanh đã bị nó đè nén xuống.
“Thưa cảnh sát.” Nó nặn ra một nụ cười gượng gạo, “Nghe nói các anh lại muốn hỏi về chuyện chuyển tiền, tôi thực sự không biết phải nói gì nữa, bên tôi đúng là chỉ nhận được có 300 tệ.”
“Ngồi đi.” Cảnh sát Vương lên tiếng đều đều.
Em họ ngồi xuống đối diện tôi, ánh mắt quét qua mặt tôi rồi lảng đi ngay.
Căn phòng chìm vào sự im lặng trong giây lát, không khí như căng phồng lên.
“Lâm Tử Hào.” Cảnh sát Vương đẩy tập tài liệu vừa in đến trước mặt nó, “Đây là sao kê giao dịch chúng tôi vừa trích xuất được, anh tự xem đi.”
Em họ nhíu mày, lật xem lướt qua, miệng vẫn lẩm bẩm: “Cảnh sát, anh đừng hiểu lầm, tôi thực sự không biết bên chị ta báo 10 vạn. Anh xem, trong điện thoại tôi…”
Chưa nói hết câu, ánh mắt nó khựng lại ở một trang, cả người cứng đờ.
Trên trang đó ghi rành rành: Tên người nhận: Lâm Tử Hào, số thẻ đuôi 1703, số tiền ghi có: 9 vạn 9 ngàn 700, thời gian ghi có cách lúc tôi chuyển tiền chỉ vài giây.
Các đốt ngón tay đang cầm tờ giấy của nó trắng bệch ngay lập tức.
“Cái này là cái gì?” Nó ngẩng đầu nhìn cảnh sát Vương, giọng run run.
“Anh nói cho chúng tôi biết đi.” Giọng cảnh sát Vương vẫn bình thản không chút gợn sóng, “Thẻ này có phải của anh không, tài khoản này có phải của anh không, số tiền này có phải anh nhận không.”
Em họ nghiến răng, giống như đang cố sức kiềm chế điều gì đó.
Rất lâu sau, nó mới khẽ nói: “Thẻ này là của tôi, nhưng… nhưng tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, tôi không bảo chị ta chuyển cho tôi 9 vạn 9 ngàn 700, trên điện thoại tôi chỉ thấy 300.”
“Anh có thể nói không biết, nhưng hệ thống không biết nói dối.” Cảnh sát Vương chỉ vào màn hình máy tính, “Chúng tôi đã đối chiếu, đây là tài khoản anh liên kết trên nền tảng thanh toán bên thứ ba đó. Từ nửa năm trước, tài khoản này bắt đầu nhận nhiều khoản tiền khả nghi, trong đó có nhiều lần được điều hướng từ các nền tảng nước ngoài. Có phải anh đã tham gia vào các trang web cờ bạc, hoặc nhận lời giúp ai đó ‘rửa tiền’ không?”
Sắc mặt em họ trở nên trắng bệch.
Nó bặm môi, ánh mắt láo liên giữa tôi và cảnh sát Vương.
“Tôi… tôi đúng là có vào vài trang web, cũng có nhận tiền qua nền tảng đó, nhưng đó đều là tiền trúng thưởng họ trả lại cho tôi.” Giọng nó yếu xìu đi, “Không liên quan gì đến tiền của Tình Tình cả.”
“Thế thì anh giải thích xem,” Cảnh sát Vương lên cao giọng, lần đầu tiên bộc lộ sự truy vấn gay gắt, “Tại sao cô ấy vừa chuyển 10 vạn, bên đó liền tách 9 vạn 9 ngàn 700 vào thẻ này của anh? Hơn nữa người thao tác hai khoản giao dịch này lại dùng chung một IP, chung một thiết bị.”
Cả người em họ như bị rút sạch xương cốt, ngã bệch vào lưng ghế.
“Không thể nào…” Miệng nó lẩm bẩm, “Không thể nào là tôi… Hôm đó tôi luôn ở bệnh viện, điện thoại luôn ở trong tay tôi, tôi lấy đâu ra thời gian làm mấy trò này.”
Nó đột nhiên như sực nhớ ra điều gì, ngẩng phắt lên nhìn ra ngoài cửa, rồi lại nhìn tôi, trong mắt ánh lên một tia tàn độc.
“Là cô ta.” Nó nghiến răng nói, “Là Trần Vân, chắc chắn là cô ta.”
“Trần Vân?” Cảnh sát Vương nhạy bén bắt lấy cái tên này, “Ý anh là, vợ anh?”
Em họ gật đầu, hơi thở trở nên dồn dập.
“Chiếc thẻ đó là tôi làm từ mấy năm trước, sau đó không dùng nữa nên vứt trong ngăn kéo ở nhà. Tôi chỉ nhớ là có liên kết với nền tảng bên thứ ba đó vì có một lần họ có chương trình khuyến mãi nên tôi đăng ký bừa, nhưng sau đó thì chẳng ngó ngàng tới. Trần Vân giữ thẻ căn cước của tôi, cũng biết chiếc thẻ đó, cô ta thỉnh thoảng giúp tôi tra cứu hồ sơ tín dụng, còn từng xin vay tiền online giúp tôi, mấy cái mật khẩu cô ta cũng biết hết.”
Nói đến đây, nó khựng lại, như cuối cùng cũng nhận ra mình vừa nói cái gì.