THỎA THUẬN MIỄN TRỪ NGHĨA VỤ PHỤNG DƯỠNG

CHƯƠNG 8



 “Vậy nguyên nhân là gì?”

“Là vì bọn họ từ mặt tôi trước.”

Tôi rút điện thoại ra, mở một bức ảnh, chiếu lên màn hình lớn phía sau.

Chính là bản thỏa thuận đó.

Tiêu đề rõ rành rành: 《 Thỏa thuận miễn trừ nghĩa vụ phụ dưỡng 》

Từng điều khoản được liệt kê chi tiết, lạnh lùng và tàn khốc.

“Đây là cái mà bọn họ bắt tôi ký vào năm thứ ba sau khi tôi bị tai nạn.”

“Nguyên nhân là, anh trai tôi sắp cưới vợ, chị dâu không muốn trong nhà có một gánh nặng.”

“Ký vào thỏa thuận này, sau này tôi có ốm đau bệnh tật sống chết thế nào, cũng không liên quan gì đến gia đình.”

“Để đổi lại, họ hứa mỗi tháng sẽ chu cấp cho tôi hai ngàn tệ sinh hoạt phí.”

“Chu cấp được hai tháng, rồi cắt đứt.”

Cả trường quay im phăng phắc.

Ngay cả người quay phim cũng quên cả nhúc nhích.

MC Tô hít một hơi thật sâu.

“Có thể cho tôi hỏi, ban đầu tại sao cô lại bị tai nạn không?”

“Vì đi ký hợp đồng thay anh trai tôi.”

Tôi nói.

“Lúc đó anh ta đang ở nhà bạn gái, không dứt ra được. Tôi đi thay, trên đường về, bị một chiếc xe tải vượt đèn đỏ tông trúng.”

“Bác sĩ nói, nếu đưa đến viện sớm mười phút, chân tôi có lẽ đã giữ được.”

 

“Nhưng mười phút đó, bố mẹ tôi đang chờ anh trai tôi từ nhà bạn gái chạy tới.”

“Vì, anh ta cần xe, anh ta mới quen bạn gái, không thể làm trễ nải được.”

Giọng tôi rất đều, như đang kể chuyện của ai khác.

Nhưng ống kính zoom cận cảnh, đôi bàn tay tôi đang nắm chặt tay vịn xe lăn, các khớp xương trắng bệch.

“Vậy cô có hận họ không?”

“Không hận.” Tôi nói.

“Hận mệt lắm. Tôi không còn sức đâu mà hận nữa.”

“Tôi chỉ muốn được sống tử tế.”

“Nhưng bây giờ họ tìm đến tôi, bắt tôi xin lỗi, bắt tôi nói dối, bắt tôi lại vì cuộc hôn nhân của anh trai tôi mà hy sinh thêm một lần nữa.”

“Tôi không đồng ý.”

MC Tô im lặng vài giây.

“Vậy hiện tại cô sống có tốt không?”

“Tốt.”

Tôi cười.

“Tôi có studio của riêng mình, có hai nhân viên, có những khách hàng yêu thích tay nghề của tôi.”

“Tôi có thể tự nuôi sống bản thân, có thể giúp đỡ người khác, có thể nhìn thấy tương lai ngày mai.”

“Như vậy là đủ rồi.”

Đêm chương trình phát sóng, dư luận hoàn toàn đảo chiều.

Thông tin của anh tôi và Trần Tịnh bị đào bới sạch sành sanh.

Công việc của anh ta, gia thế của cô ta, đám cưới của họ tiêu tốn bao nhiêu tiền, thậm chí cả bản giám định mớ hàng fake của Trần Tịnh cũng bị bêu rếu trên mạng.

Bên dưới video khóc lóc của mẹ tôi, toàn là những lời chửi rủa.

“Bà già trọng nam khinh nữ!”

“Một tháng hai ngàn tệ mà đòi mua đứt tình máu mủ ruột rà? Nằm mơ à!”

“Con trai là người, con gái không phải là người chắc?”

“Ủng hộ Hứa Nhu! Tránh xa cái gia đình hãm tài đó ra!”

Điện thoại của studio lại cháy máy.

Nhưng lần này, là những lời mời hợp tác, những lời động viên, ủng hộ.

Tôi tắt máy.

Chuyên tâm làm hàng.

Ba ngày sau, bố tôi đến.

Đến một mình, giấu không cho mẹ tôi biết.

Ông đứng ngoài cửa studio, không dám bước vào.

Tóc ông đã bạc trắng hết, lưng cũng còng xuống.

“Tiểu Nhu…”

Giọng ông khản đặc.

“Vâng.”

“Bố vào được không?”

“Bố vào đi.”

Ông chầm chậm bước vào, nhìn quanh mọi thứ trong studio.

Bàn làm việc, kệ da, máy may, hai người học việc đang cắm cúi làm đồ.

“Tốt quá.” Ông nói.

“Vâng.”

“Mẹ con bà ấy… bà ấy tâm lý không ổn định, nói mấy lời xằng bậy, con đừng để bụng nhé.”

“Con không để bụng.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt…”

Ông xoa xoa hai bàn tay vào nhau, không biết phải nói gì.

Không khí chìm vào yên lặng.

Chỉ có tiếng máy may, tạch tạch tạch, tạch tạch tạch.

“Tiểu Nhu.”

Ông bỗng quỳ sụp xuống.

Tôi sửng sốt.

“Bố có lỗi với con.”

Ông dập đầu, một cái, hai cái, ba cái.

Trán đập xuống sàn nhà, kêu cộc cộc.

Tiểu Trần định chạy lại kéo, tôi lắc đầu ra hiệu dừng.

“Bố bất tài, bố nhu nhược, bố không bảo vệ được con…”

Ông gào khóc xé ruột xé gan.

“Bố biết con oán hận bố mẹ, bố không trách con… Nhưng bố xin con, buông tha cho anh con đi, gia đình nó sắp tan nát rồi…”

“Trần Tịnh đòi ly hôn, đòi trả lại sính lễ, đòi nhà… Đời anh con coi như xong rồi…”

“Bố dập đầu lạy con, bố van xin con…”

Ông dập đầu hết lần này đến lần khác, lặp đi lặp lại những lời van vỉ.

Tôi lặng lẽ nhìn ông.

Đợi ông khóc đủ rồi, nói xong rồi, tôi cất lời:

“Bố, bố còn nhớ hồi nhỏ, bố dạy con tập xe đạp không?”

Ông ngẩng đầu lên, nước mắt đầm đìa.

“Nhớ chứ… con ngã bao nhiêu lần, đầu gối trầy xước hết, nhưng nhất quyết không chịu bỏ cuộc…”

“Sau này con biết đi, bố còn vui hơn cả con, mua cho con một cây kem sô-cô-la.”

“Hôm đó nắng to, kem chảy ra, nhỏ đầy ra tay con.”

“Bố lấy khăn tay lau cho con, bảo, Tiểu Nhu của bố giỏi quá.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...