Thật Tốt, Cuối Cùng Cũng Ly Hôn

Chương 1



01

Tối hôm đó, sau khi tôi dỗ con ngủ ở phòng chính, chồng tôi từ phòng tắm bước ra, bất ngờ ôm lấy tôi từ phía sau.

Theo “lệ cũ”, chúng tôi thực hiện nghĩa vụ vợ chồng. Nhưng không hiểu sao lần này tôi lại cảm thấy có gì đó là lạ.

Đến khi kết thúc, tôi mới nhận ra—

Trên người anh ta có mùi của hai loại sữa tắm khác nhau. Một trong số đó, khiến tôi cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Sáng hôm sau, sau khi đưa con đến trường mẫu giáo, tôi không về nhà mà hẹn gặp bạn thân – Lý Hiểu Viện – ở quán cà phê gần đó.

Cô ấy tỏ vẻ không quan trọng:

“Dạo này tổng giám đốc Lệ nhà cậu bận xã giao nhiều, chắc là sợ mùi rư//ợu thu//ốc ám lên người cậu và con nên mới đi tắm bên ngoài thôi.”

Tôi lắc đầu:

“Nhưng mùi sữa tắm đó, tôi chắc chắn đã từng ngửi thấy ở đâu đó rồi…”

Hiểu Viện nhìn tôi chằm chằm:

“Trình Tranh, chẳng lẽ cậu nghi ngờ Lệ Văn Xuyên ngoại tình à?”

Cô ấy cau mày, ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngốc:

“Cậu là mạng sống của anh ta đó! Dù có là cậu ngoại tình đi nữa, anh ta cũng sẽ quỳ xuống cầu xin cậu về nhà!”

Đúng là ai cũng biết, tôi là sinh mệnh của Lệ Văn Xuyên.

Chỉ cần tôi nói một chữ “chia tay”, anh ta sẽ phát điên mất.

Với bạn bè tôi mà nói, nếu vợ chồng chúng tôi mà ly hôn, họ sẽ hoàn toàn mất niềm tin vào tình yêu.

Tôi cười khẽ, không nói gì.

Ngay lúc ấy, điện thoại reo, là Lệ Văn Xuyên gọi tới.

“Vợ ơi, dì Vương nói sáng nay em không vui. Dạo này anh bận quá, không có thời gian ở bên em và con. Chiều nay anh sẽ sắp xếp công việc xong sớm, tối nay anh đưa em đi ăn tối dưới ánh nến, nhé?”

Giọng anh ta dịu dàng đến mức sợ tôi giận, cứ như đang dỗ trẻ con vậy.

Hiểu Viện ngồi đối diện, che miệng trêu chọc:

“Vợ chồng son mà khoe tình cảm thì cũng đừng phô trương quá chứ, nhìn là biết con trai nhà cậu là 'tai nạn', còn hai người thì là tình yêu đích thực.”

Cũng không trách cô ấy nghĩ vậy.

Bảy năm trước, Lệ Văn Xuyên vốn định sống thêm vài năm thế giới hai người, không ngờ trong một đêm lửa gần rơm, tôi mang thai con trai Lệ Trạch.

Hôm tôi sinh con, bị tắc nước ối, suýt ch//ết trên bàn sinh.

Năm ngày sau mới tỉnh lại, việc đầu tiên tôi thấy chính là ánh mắt đỏ hoe của Lệ Văn Xuyên, cố kìm nước mắt, ôm lấy tôi—một người đầy dây truyền và ống thở.

Anh ta run giọng nói:

“Tranh Tranh, anh tưởng em không cần anh nữa rồi…”

Sau đó tôi mới biết, lúc bác sĩ từ phòng sinh bước ra, nói tình trạng của tôi rất nguy hiểm, cần ký vào giấy báo tử.

Anh ta như phát điên xông vào phòng sinh, ba bốn người không giữ nổi, cuối cùng bác sĩ phải tiêm thu//ốc a/n th//ần mới khống chế được.

 

02

Khi tôi được chuyển về phòng thường, anh ấy vẫn cứng đầu không chịu bế con. Tôi vừa đau lòng vừa xót xa, khẽ vẫy tay gọi anh:

“Chồng à, bế con đi… con là kết tinh tình yêu của chúng ta mà.”

Lúc đó anh mới rụt rè đưa tay ra, ôm lấy đứa bé, rồi bật cười ngốc nghếch:

“Vợ ơi, đây là sự tiếp nối tình yêu của chúng ta.”

Tôi biết, Lệ Văn Xuyên yêu tôi. Từ lúc cưới nhau đến nay đã tám năm, tình yêu ấy chỉ có nhiều hơn, chưa từng giảm đi – đó là điều tôi luôn tin tưởng.

Và tôi cũng yêu anh ấy. Nếu không, đã chẳng vì mùi sữa tắm khác lạ kia mà bận lòng đến thế.

Những gì Lệ Văn Xuyên từng hứa với tôi, anh luôn giữ lời. Cả chuyện đón con tan học ở mẫu giáo, chúng tôi vẫn cùng nhau đi như mọi khi.

Nhìn thấy ba, Tiểu Trạch lao thẳng vào lòng anh ấy:

“Ba ơi!”

Tôi nhìn thấy mồ hôi lấm tấm trên trán con, đưa tay định lau thì lại bị con lảng tránh, từ chối.

Có lẽ do tôi đã ép con học thêm một buổi cưỡi ngựa, nên mấy hôm nay con luôn tỏ ra hờn dỗi, không thân thiết với tôi.

“Tiểu Trạch, xin lỗi mẹ đi!” – Lệ Văn Xuyên trầm giọng quát.

Cậu bé ngẩng đầu, đôi môi nhỏ chu ra đầy bất mãn, nhưng vẫn vì sợ ba mà lí nhí:

“Xin lỗi mẹ…”

Tôi cố gắng dịu giọng lại:

“Không sao đâu.”

Thật ra tôi cũng đã suy nghĩ kỹ rồi. Ép con học một thứ nó không thích chỉ phản tác dụng:

“Mẹ biết con không muốn học cưỡi ngựa, sau này sẽ không bắt con học nữa.”

Tôi tưởng sẽ nghe thấy tiếng reo hò vui sướng, nào ngờ lại nghe con hoảng hốt hét lên:

“Không! Con thích học cưỡi ngựa mà!”

Tôi ngẩn người, nhìn con với vẻ ngơ ngác:

“Sao con lại đổi ý rồi, Tiểu Trạch?”

Cậu bé như có điều gì khó nói. Tôi còn định hỏi thêm thì Lệ Văn Xuyên đã lên tiếng:

“Trẻ con mà, đổi ý nhanh lắm. Nghĩ gì nói nấy, thích học thì cứ để học.”

Anh vừa nói vừa dùng một tay ôm con, tay kia vòng qua ôm eo tôi, nhẹ nhàng kéo tôi về phía xe:

“Anh đã bảo trợ lý đặt bàn ở nhà hàng Pháp mà em thích nhất rồi, tối nay ăn tối nhé?”

Nhà hàng Pháp đó, bàn sát cửa sổ có view đẹp nhất luôn được Lệ Văn Xuyên đặt sẵn, chỉ để tôi có thể tới bất cứ lúc nào.

Vừa gọi món xong, con trai tôi liền quay sang nói chuyện với ba nó bằng tiếng Pháp lưu loát:

“Ba ơi, sao lại đưa mẹ đến ngồi bàn này? Ba từng nói đây là chỗ dành riêng cho dì Yên Yên và em Tinh Tinh mà?”

Giọng Lệ Văn Xuyên đanh lại, vừa rót nước cho tôi vừa đáp bằng tiếng Pháp:

“Bàn này là để dành cho mẹ con. Họ ngồi ở bàn phía sau. Nếu con muốn gặp em Tinh Tinh thường xuyên, thì phải biết giấu mẹ, hiểu chưa? Lúc tan học, con suýt thì lỡ miệng rồi đó.”

Khoảnh khắc ấy…

Tôi cảm thấy má//u trong người như đông cứng lại.

Tôi không thở nổi, tim đau thắt từng cơn.

Có lẽ vì sắc mặt tôi đột nhiên tái nhợt, Lệ Văn Xuyên lo lắng hỏi:

“Tranh Tranh, em sao vậy?”

Tôi không biết nên trả lời thế nào.

Những lời vừa nghe còn chưa kịp xử lý trong đầu, mùi sữa tắm lạ trên người anh ta – tất cả… bây giờ đã có lời giải.

Lệ Văn Xuyên hoảng thật sự, vội đứng dậy ôm chặt lấy tôi.

Tiểu Trạch lại nói một câu khiến tôi nhói lòng:

“Vì con nói tiếng Pháp với ba, mẹ nghe không hiểu nên mới buồn đúng không? Nếu mẹ không hiểu thì học đi, khóc cái gì mà khóc.”

Lệ Văn Xuyên quay sang nhìn con, nghiêm giọng:

“Tiểu Trạch, xin lỗi mẹ ngay!”

Bị mắng giữa nơi đông người, Tiểu Trạch mất hết thể diện, liền khóc òa lên, hét lớn bằng tiếng Pháp:

“Con không xin lỗi! Con không muốn mẹ làm mẹ con nữa! Mẹ chẳng thương con, không cho học lớp con thích, còn cấm ăn vặt! Con muốn dì Yên Yên! Con muốn dì Yên Yên!”

Những lời đó như từng nhát da/o đâ//m vào tim tôi.

Lệ Văn Xuyên siết chặt hàm, giận dữ:

“Tiểu Trạch, ba nói lại lần cuối. Xin lỗi mẹ!”

Cậu bé khóc đến nỗi nôn hết cả ra bàn ăn.

Tôi rốt cuộc cũng không nhẫn tâm nổi nữa.

Dù gì nó cũng là đứa con tôi mang nặng đẻ đau, suýt ch//ết mới sinh ra được.

Sao tôi có thể không thương cho được?

Tôi đưa tay bế con lên, nhẹ vỗ lưng con dỗ dành:

“Tiểu Trạch, mẹ tha lỗi cho con rồi… đừng khóc nữa, đừng khóc…”

Cậu bé khóc rồi ngủ thiếp trong vòng tay tôi.

Tôi nhìn gương mặt nhỏ xíu của con, vẫn còn đọng nước mắt nơi khóe mi, không nói lời nào.

Lệ Văn Xuyên vòng tay ôm hai mẹ con, vỗ nhẹ lưng tôi an ủi:

“Vợ à, sau này anh không cho con nói tiếng Pháp nữa…”

Tôi bế con né tránh cái ôm của anh ta, không đáp gì, chỉ im lặng bước đi.

Vì những gì anh vừa nói với con – tôi… nghe rõ hết.

Hai cha con họ không biết tôi từng sống ở Pháp suốt bốn, năm năm.

Làm sao tôi lại không hiểu tiếng Pháp chứ?

Nghĩ đến những lời con trai nói ban nãy—

dì Yên Yên, em Tinh Tinh… rốt cuộc họ là ai?

Trong lòng tôi có một sự chắc chắn đến đáng sợ:

Chồng tôi đã ngoại tình.

Và cùng với anh ta, con trai tôi cũng yêu một người phụ nữ khác.

Con trai ngủ vốn không yên giấc. Tôi còn chưa kịp rời đi, nó đã đá tung chăn ra. Tôi vừa cúi xuống định kéo lại thì thấy dưới gối lộ ra một góc trắng.

Tôi tưởng là sách tranh xem xong quên cất.

Kéo ra mới biết—là một bức ảnh.

Tôi lật mặt sau lại.

Trong ảnh có hai người lớn, hai đứa trẻ.

Người phụ nữ ở giữa cười rạng rỡ, hai đứa trẻ đứng hai bên hôn lên má cô ta.

Bên trái là con trai tôi—Lệ Trạch.

Bên phải là một bé gái.

Chắc hẳn… chính là “em Tinh Tinh” trong lời con nói.

Còn chồng tôi—Lệ Văn Xuyên—

Ngồi đúng vị trí ở nhà hàng tối nay, tay đang cắt bánh.

Khoảnh khắc ấy, tôi như bị đóng băng.

Cầm tấm ảnh, rất lâu không thể nhúc nhích.

Tôi xoay đầu nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính sát đất—

Sắc mặt tôi tái nhợt, như vừa bị sét đánh trúng.

Người phụ nữ trong ảnh… tôi từng gặp vài lần.

Cô ta tên là Lâm Nghiên, thư ký của Lệ Văn Xuyên.

Cô ta thuộc nhóm sinh viên nghèo đến mức không mua nổi sách, được công ty tài trợ học phí, sau khi tốt nghiệp có quyền ưu tiên phỏng vấn.

Tôi biết khá nhiều người trong nhóm đó ở lại làm việc, Lâm Nghiên là một trong số ấy.

Cô ta không được gọi là xinh đẹp.

Những ngày đầu đi làm, tôi từng đến công ty tìm Lệ Văn Xuyên và gặp cô ta mấy lần.

Khi ấy cô ta không trang điểm, mặc đồ công sở nhưng người gầy guộc, nói chuyện rụt rè, run run—

Giống hệt một con thỏ trắng nhỏ bị bỏ rơi.

Người phụ nữ trong ảnh đã bớt đi vẻ non nớt, biết ăn mặc hơn.

Nhưng đôi mắt ấy…

Vẫn là dáng vẻ của một con thỏ trắng vô hại.

Chính con thỏ trắng đó—

Đã trộm mất gia đình của tôi.

Tôi gần như không thở nổi.

Đầu óc trống rỗng, không thể suy nghĩ.

Nhìn con trai trong ảnh nở nụ cười hạnh phúc,

Nhìn chồng tôi cúi đầu chăm chú cắt bánh—

Nước mắt tôi rơi không ngừng.

Cho đến khi ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân, tôi mới bừng tỉnh.

Vội vàng vò nát tấm ảnh, siết chặt trong lòng bàn tay.

“Vợ, sao em còn ở trong phòng con vậy?”

Thấy tôi không về phòng ngủ chính, Lệ Văn Xuyên đi tìm.

Tôi hơi ngẩng đầu nhìn anh ta—

Trong ánh mắt đã không còn chút dịu dàng nào như trước.

Nhưng anh ta không nhận ra.

Ngược lại, anh ta tiến lại gần, ôm tôi từ phía sau, giọng nói mềm mỏng:

“Vẫn còn giận con hả? Đợi sáng mai anh nhất định sẽ dạy dỗ nó cho đàng hoàng.”

Tôi vẫn không nói gì.

Lúc này trong mắt Lệ Văn Xuyên mới lóe lên một tia hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã bị anh ta đè xuống.

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt thâm tình đến mức như muốn nuốt chửng:

“Tranh Tranh, giận con mà cũng bắt anh chịu chung à? Như vậy… không công bằng với anh.”

Giọng anh ta mang theo chút nũng nịu.

Còn tôi—

Tôi không muốn bị anh ta chạm vào.

Chỉ thấy buồn nôn.

Tôi lùi sang bên, nhưng ý đồ bị anh ta nhìn thấu, vòng tay siết chặt hơn.

Tôi nhíu mày, muốn đẩy anh ta ra, giọng nghẹn lại:

“Trên người anh có mùi rất khó chịu. Tránh xa em ra.”

Lệ Văn Xuyên lập tức cứng người, ánh mắt chao đảo nhìn tôi.

Tôi đè nén cảm giác đau tê dại trong tim, ép mình nở nụ cười:

“Nhìn anh kìa, không biết còn tưởng anh làm chuyện gì có lỗi với em đấy.”

Rõ ràng anh ta bắt đầu căng thẳng.

Nắm chặt tay tôi không chịu buông:

“Sao anh có thể làm chuyện có lỗi với em được?”

Nói rồi anh ta còn cúi đầu ngửi ngửi mùi trên người mình:

“Dạo này anh xã giao nhiều, mấy ông tổng khác hút thuốc uống rượu. Sợ về nhà làm em và con khó chịu nên anh tắm sơ bên ngoài.”

Anh ta lại ôm chặt lấy tôi, không cho tôi tránh né.

Còn người tôi—

Căng cứng như một bức tường.

Tôi nhắm mắt lại:

“Được. Em tin anh.”

Lệ Văn Xuyên im lặng.

Dường như anh ta không ngờ—

Tôi lại có thể nói ra hai chữ “tin anh” nhanh đến vậy.

Anh ta nhìn tôi, trong ánh mắt có cả ấm ức lẫn sợ hãi, giọng cũng bất giác cao lên:

“Vợ ơi, anh mãi mãi yêu em, cũng tuyệt đối không bao giờ phản bội em… em tin anh được không?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, gằn từng chữ một cách khó khăn:

“Được, em tin anh.”

Ngay khoảnh khắc ấy, chuông điện thoại của anh ta vang lên.

Tôi chủ động đưa lời:

“Không nghe thì con tỉnh dậy bây giờ đấy.”

Lệ Văn Xuyên nhìn tôi, ánh mắt hơi rung động. Anh ta định tắt máy, nhưng tôi ngăn tay anh lại:

“Ra ngoài nghe đi.”

Con còn đang ngủ, nếu bị đánh thức thì lại rối beng cả lên.

Anh ta do dự vài giây, rồi đứng dậy bước ra ngoài, đi đến cửa phòng.

Tôi nhìn cánh cửa khép hờ, vẫn nghe rõ giọng anh vọng lại từ hành lang.

Tôi biết chắc—anh ta sẽ rời khỏi đây.

Một giọt nước mắt lặng lẽ trượt xuống gò má.

Trước khi anh ta quay lại, tôi đã kịp lau khô.

Tôi hít một hơi thật sâu, chủ động lên tiếng trước:

“Chuyện công ty à?”

Lệ Văn Xuyên gật đầu, đưa tay xoa nhẹ tóc tôi:

“Ừ, công ty có việc gấp, anh phải xử lý ngay. Hôm nay về trễ, em đừng chờ. Ngủ sớm đi.”

Anh ta cúi người, định hôn tôi.

Tôi nghiêng mặt né tránh, cười nhạt:

“Đừng để người ta chờ lâu, đi nhanh đi.”

Lệ Văn Xuyên rời đi.

Đến tận nửa đêm, anh vẫn chưa quay về.

Chỉ có một tin nhắn vỏn vẹn gửi đến:

“Hôm nay anh tăng ca, ngủ lại công ty. Em ngủ sớm nhé.”

Tôi nhìn màn hình, khẽ bật cười.

Chua xót.

Mười năm bên nhau.

Bảy năm hôn nhân.

Trước kia, tôi từng ngây thơ tin rằng chúng tôi sẽ yêu nhau cả đời.

Nhưng thực tế tát tôi một cái thật đau—

Không ai thoát khỏi cái gọi là “bảy năm ngứa ngáy” của hôn nhân.

Mười năm rồi, tôi nên tỉnh lại thôi.

Tôi thức trắng cả đêm, đầu óc quay cuồng nghĩ về rất nhiều chuyện.

Sáng hôm sau là thứ Bảy, Lệ Trạch không có tiết học buổi sáng, chỉ có một buổi học cưỡi ngựa vào chiều.

Khi tôi bước xuống lầu, dì Vương nhìn thấy tôi thì sửng sốt:

“Phu nhân, tối qua bà không ngủ à?”

Tôi không trả lời, chỉ hỏi:

“Tiểu Trạch đâu rồi?”

Đã gần mười một giờ.

Dì Vương vội vàng đáp:

“Cậu chủ đang ở phòng khách làm quà tặng cho bạn gái ạ.”

Tôi bước vào phòng khách thì thấy con trai đang ngồi trên thảm, tay cầm cọ vẽ, vừa xem video vừa tập trung trang trí gì đó.

Nó chăm chú đến mức tôi đến bên cạnh cũng không hề hay biết.

Tôi liếc sang, thấy cạnh tay nó là bộ dụng cụ làm móng tay giả.

Tôi cau mày:

“Con lấy những thứ này ở đâu ra thế?”

Chương tiếp
Loading...