NHÀ LÀ CỦA TÔI, CÁC NGƯỜI LẤY GÌ MÀ ĐÒI?
CHƯƠNG 14
“Vậy nên, cô muốn nói gì?”
Cô ta ngẩng đầu lên, viền mắt đỏ hoe.
“Em muốn nói là, lựa chọn ban đầu của chị là đúng.”
“Nếu đổi lại là em, em cũng sẽ làm như thế.”
“Em chỉ muốn xin lỗi chị một câu, dù chị không tha thứ, em vẫn phải nói.”
Tôi im lặng vài giây.
“Lời xin lỗi tôi nhận, nhưng tha thứ thì khỏi đi.”
“Không phải tôi tuyệt tình, mà có những vết thương không phải một câu xin lỗi là có thể xóa nhòa.”
Cô ta gật đầu, nước mắt rơi lã chã.
“Em biết, em không mong chị tha thứ.”
“Em chỉ hi vọng chị sống tốt.”
“Như vậy, trong lòng em cũng dễ chịu hơn một chút.”
Tôi nhìn cô ta, chợt thấy thực ra cô ta cũng là một người đáng thương.
Từ nhỏ đã được cưng chiều sinh hư, cứ tưởng cả thế giới phải xoay quanh mình.
Đến khi nếm phải trái đắng thực sự mới nhận ra, thế giới này không hề đơn giản như thế.
“Tôi sẽ sống tốt.”
Tôi bình thản nói, “Cô cũng lo sống cho tốt đi.”
Nói xong tôi quay lưng rời đi.
Tiếng nấc nghẹn ngào của cô ta vọng lại từ phía sau, nhưng tôi không quay đầu nhìn.
Không phải vì tàn nhẫn, mà là vì quỹ đạo cuộc đời chúng tôi đã không còn điểm giao nhau nữa.
Chuyện đã qua, cứ để nó qua đi.
Đến quầy thanh toán, thu ngân là một cô gái trẻ cười rất tươi.
“Của chị hết một trăm hai mươi ba tệ ạ.”
Tôi đưa thẻ, quẹt thẻ xong cô ấy bỗng nói:
“Chị ơi, chị cười lên đẹp lắm.”
Tôi sững lại một chút, rồi mỉm cười.
“Cảm ơn em.”
Bước ra khỏi siêu thị, ráng chiều rực rỡ, nhuộm đỏ cả một khoảng trời.
Tôi xách đồ ăn, thong thả dạo bước về nhà.
Đi ngang qua vườn hoa trong khu chung cư, thấy mấy cụ già đang đánh cờ, lũ trẻ nô đùa bên cạnh.
Mọi thứ đều thật yên bình, thật đẹp đẽ.
Tôi chợt nhớ lại, ngày này năm ngoái, tôi vẫn còn kẹt trong cái gia đình ngột ngạt ấy, bị nhà chồng bao vây, bị ép giao sổ đỏ.
Lúc đó, tôi tuyệt vọng, bất lực, không biết tương lai đi về đâu.
Nhưng giờ đây, tôi đã thoát ra được rồi.
Không chỉ thoát ra, mà còn sống ngày một tốt hơn.
Về đến nhà, con gái đã đi học về, đang ngồi làm bài tập.
Thấy tôi về, con bé chạy ùa ra ôm lấy tôi.
“Mẹ ơi, bài thi hôm nay con được một trăm điểm!”
Con bé giơ bài thi lên, hãnh diện khoe.
Tôi đón lấy tờ giấy, nhìn điểm số đỏ chót, trong lòng ngập tràn niềm vui.
“Con gái mẹ giỏi quá!”
“Tất nhiên rồi ạ!”
Con bé đắc ý nói, “Cô giáo còn khen con tiến bộ nhanh nhất lớp đấy.”
Chúng tôi cùng nấu cơm, cùng ăn tối, cùng xem ti vi.
Những điều vụn vặt ngày thường nhưng lại đem đến cảm giác hạnh phúc ngập tràn.
Tối đến, con gái đi ngủ rồi, tôi ra ban công ngồi ngắm cảnh đêm.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Trần Tuấn.
“Em đang bận không?”
“Không, em vừa dỗ con ngủ xong.”
“Thế có tiện nói chuyện không? Anh có chuyện này muốn nói với em.”
Tôi nghĩ một lát, nhắn lại: “Anh nói đi.”
Cuộc gọi đến, giọng Trần Tuấn có chút căng thẳng.
“Vương Vũ, anh suy nghĩ kỹ lắm rồi mới quyết định nói với em.”
“Anh thích em, rất thích.”
“Không phải đồng cảm, không phải thương hại, mà là thực sự thích.”
“Anh biết bây giờ em có thể chưa muốn bước vào một mối quan hệ mới, anh đợi được.”
“Nhưng anh muốn em biết, nếu có một ngày em nguyện ý thử lại lần nữa, anh vẫn sẽ ở đây.”
Tôi siết chặt điện thoại, trong lòng có chút rối bời.
“Trần Tuấn, cảm ơn anh.”
“Nhưng hiện tại em thực sự không muốn tính chuyện tình cảm, em muốn dành thời gian cho con gái và tập trung vào công việc.”
“Anh hiểu.”
Giọng anh vô cùng dịu dàng, “Nên anh mới nói, anh có thể đợi.”
“Bao lâu anh cũng đợi.”
Tôi im lặng vài giây.
“Thế lỡ như, em mãi mãi không muốn thì sao?”
“Cũng không sao cả.”
Anh cười nhẹ, “Ít ra anh cũng nói được lòng mình rồi, sẽ không hối hận.”
“Và, dù không làm người yêu, chúng ta vẫn là bạn bè mà.”
Tôi cũng bật cười.
“Vâng, thế chúng ta tiếp tục làm bạn.”
Cúp máy, tôi tựa lưng vào ghế, ngắm nhìn màn đêm tĩnh lặng.
Rất ít sao, nhưng sáng rực rỡ.
Tôi chợt nghĩ, đời người cũng giống như bầu trời đêm này vậy.
Tuy phần lớn là bóng tối, nhưng chỉ cần có những vì sao, ta sẽ không bao giờ lạc lối.
Và những vì sao của tôi, là con gái, là sự nghiệp, là những người thực tâm đối xử tốt với tôi.
Còn tình yêu, nếu có thì là dệt gấm thêu hoa.
Nếu không, tôi cũng chẳng lấy làm tiếc nuối.
Bởi tôi đã sở hữu đủ nhiều rồi.
Đủ để sống một cuộc đời đặc sắc và hiên ngang.
Ngoài cửa sổ, gió thổi qua tán lá xào xạc.
Phía xa xa, ánh đèn nhà ai vẫn còn sáng, hắt ra những tia sáng ấm áp.
Tôi đứng lên, đi về phòng ngủ, ghé qua nhìn con gái đang say giấc nồng.
Con bé ngủ rất ngon, miệng vẫn còn phảng phất nụ cười.
Tôi nhẹ nhàng đắp lại chăn cho con, rồi hôn lên trán con bé.
“Ngủ ngon nhé, cục cưng của mẹ.”
Sau đó, tôi về phòng, nằm xuống giường.
Nhắm mắt lại, trong đầu lướt qua những thước phim của năm vừa qua.
Có đau đớn, có dằn vặt, có phẫn nộ, cũng có lúc tuyệt vọng.
Nhưng nhiều hơn cả, là sự trưởng thành, lột xác và tái sinh.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra một đạo lý.
Sự dũng cảm lớn nhất của đời người không phải là chiến thắng người khác, mà là chiến thắng chính bản thân mình.
Chiến thắng một bản ngã yếu đuối, nhẫn nhịn, luôn xếp mình ở vị trí cuối cùng.
Và tôi của hiện tại, đã làm được điều đó.
Tôi không còn là phần phụ của ai, không còn là công cụ của ai nữa.
Tôi chính là tôi.
Một con người độc lập, vẹn toàn và xứng đáng được yêu thương.
Ánh trăng ngoài kia xuyên qua khung cửa sổ, rải một lớp bạc trắng ngần lên giường.
Tôi chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ sâu và thật bình yên.
Trong mơ, tôi nhìn thấy bản thân mình của tương lai.
Dắt theo con gái, tự tin bước đi trên con đường ngập tràn ánh nắng.
Phía trước, là cả một bầu trời cao rộng.
Còn những lớp bụi bặm của ngày hôm qua, đã sớm bị gió thổi bay đi mất, chẳng bao giờ còn vương lại nữa.
Nửa đời còn lại, tôi sống vì chính mình.
Lần này, tôi tuyệt đối sẽ không ngoảnh đầu lại nữa.
Hết.