LY HÔN VÌ 120 VẠN TỆ
CHƯƠNG 14
“Xong rồi.”
Nhân viên đẩy một tập giấy ra.
“Hai bên ký thêm lần nữa, lăn tay, giấy ly hôn sẽ cấp ngay.”
Chu Minh Khải cầm bút trước, ký, lăn tay, rồi đẩy sang cho tôi.
Tôi nhận lấy, ký tên mình.
Mực nhanh chóng thấm vào giấy.
Tôi lăn tay, đặt bút xuống.
Nhân viên thu lại hồ sơ, vài phút sau, từ cửa sổ bên cạnh đưa ra hai cuốn sổ nhỏ.
Bìa màu hồng, chữ vàng.
Giấy ly hôn.
Tôi nhận cuốn của mình, không mở ra, bỏ thẳng vào túi.
Tô Thanh khẽ vỗ lên mu bàn tay tôi.
Chúng tôi quay người rời đi.
Gần ra đến cửa, Chu Minh Khải gọi.
“Từ Nhiễm.”
Tôi dừng lại, quay đầu.
Anh ta đứng đó, tay cầm cuốn giấy ly hôn, ánh mắt có gì đó… rất lạ, tôi chưa từng thấy, không nói rõ được, chỉ biết là rất nặng.
“Đứa bé… tháng sau anh đến thăm.”
Tôi nhìn anh ta, gật nhẹ.
“Được.”
Anh ta đứng đó, như còn muốn nói gì, nhưng cuối cùng không nói.
Tôi quay người.
Bước ra khỏi cục dân chính.
Ánh nắng ập xuống, hơi chói mắt.
Tô Thanh đi bên cạnh tôi, không nói gì.
Tôi đứng trên bậc thềm vài giây, hít sâu một hơi.
“Đi thôi.”
Chúng tôi bước về phía bãi xe, tiếng bước chân rơi trên nền gạch, đều đặn, rõ ràng.
Tôi không quay đầu.
Lên xe, Tô Thanh mở cửa, tôi ngồi vào.
Trong xe im lặng vài giây.
Cô ấy nổ máy, rồi nói một câu rất nhẹ.
“Nhiễm Nhiễm, muốn khóc thì khóc đi, ở đây chỉ có hai đứa mình.”
Tôi tựa vào ghế, nhắm mắt.
Nước mắt cứ thế trượt xuống.
Không tiếng nấc, không âm thanh, chỉ lặng lẽ chảy.
Một lúc sau, tôi lau đi, hít sâu một hơi.
“Xong rồi.”
Tôi mở mắt.
“Đi thôi, mẹ tôi còn đang đợi.”
Tô Thanh nhìn tôi một cái, lái xe ra khỏi bãi.
Trên đường về, tôi lấy cuốn giấy ly hôn ra, mở nhìn một lần.
Ảnh vẫn là tấm ngày đăng ký năm đó.
Tôi đang cười.
Tôi đóng lại.
Bỏ vào túi.
Có những thứ…
Khép lại rồi, là thật sự khép lại.
17
Ngày hôm sau, Tô Thanh giúp tôi liên hệ làm thủ tục sang tên nhà.
Chu Minh Khải phối hợp rất nhanh, không trì hoãn, ký giấy, công chứng, sang tên, từng bước hoàn tất.
Căn nhà chính thức đứng tên tôi.
Nhưng tôi không có ý định quay lại đó.
Mỗi bức tường, mỗi khung cửa, đều từng là nơi tôi sống.
Nhưng giờ nghĩ lại…
Chỉ còn toàn ký ức không đáng nhớ.
Tôi nhờ Tô Thanh đăng tin, giao cho môi giới cho thuê.
“Sau này cậu định ở đâu?” Tô Thanh hỏi.
“Tạm thời ở với mẹ.” Tôi nói, “đợi con lớn hơn chút rồi tính tiếp.”
Tô Thanh gật đầu, không hỏi thêm.
Thông cáo xin lỗi của ngân hàng đã được đăng trên trang tài chính của tờ báo, đúng một phần tư trang, câu chữ chuẩn mực, thái độ thành khẩn, xác nhận việc nhân viên vi phạm tra cứu thông tin khách hàng, cam kết chỉnh đốn toàn bộ hệ thống quản lý nội bộ, đồng thời gửi lời xin lỗi đến tất cả người gửi tiền.
Mẹ tôi cầm tờ báo, nhìn rất lâu, không nói gì.
Dì Trương sang chơi, cầm báo lật tới lật lui, giọng sang sảng: “Trời ơi, lần này cả thành phố biết hết rồi, ngân hàng đó coi như mất mặt sạch.”
Tôi không nói gì, chỉ thay tã cho con, ngẩng lên cười với dì ấy một cái.
Vụ của Chu Minh Hạo đã chính thức bước vào quy trình tố tụng, Tô Thanh nói theo mức độ thì nhiều khả năng là tội xâm phạm thông tin cá nhân, mức án sẽ không quá nặng, nhưng sự nghiệp coi như chấm hết.
Phía Chu Kiến Quân, báo cáo của ngân hàng đã gửi đến bộ phận kỷ luật nơi ông ta công tác, nghe nói ngay hôm đó đã bị gọi lên làm việc.
Những chuyện tiếp theo…
Không phải việc của tôi.
Cũng không cần tôi quan tâm.
Tôi dần gạt tất cả ra khỏi đầu, dành thời gian cho con nhiều hơn.
Mấy ngày nay, thằng bé lớn thêm một chút, khuôn mặt không còn nhăn nhúm như lúc mới sinh, ánh mắt cũng có thần hơn.
Mỗi ngày mẹ tôi tắm cho nó, lau khô mềm mại, quấn vào chiếc khăn nhỏ rồi đưa vào tay tôi.
Tôi ôm nó…
Thấy mọi chuyện ngoài kia, như cách mình rất xa.
Một buổi chiều, Tô Thanh lại đến.
Lần này không phải bàn việc, chỉ là đến thăm đứa bé.
Cô ấy ngồi trên sofa, ôm con tôi, dùng ngón tay chạm nhẹ vào má nó.
Đứa bé nhìn cô ấy rất lâu, nghiêm túc như đang suy nghĩ gì đó, rồi khóe miệng khẽ cong lên.
“Nó cười rồi!” Tô Thanh bật lên, giọng cao hẳn, “Nhiễm Nhiễm, nó cười rồi!”
“Phản xạ thôi.” Mẹ tôi từ trong bếp nói ra, “chưa phải cười thật đâu.”
“Thế cũng tính!” Tô Thanh nâng đứa bé lên, đưa lại gần tôi, “nhìn đi, rõ ràng là cười!”
Tôi nhìn gương mặt nhỏ xíu đó.
Cũng không nhịn được… mà cười theo.
Trước khi về, Tô Thanh đứng ở cửa, gọi tôi lại.
“Nhiễm Nhiễm, tin nhắn cuối cùng của người kia… tớ chưa nói hết.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Hắn có nói thêm một câu.”
Cô ấy dừng lại một chút.
“Hắn nói, hắn từng gặp cậu một lần, thấy cậu là người không dễ dàng, mong cậu sau này sẽ tốt.”
Tôi khựng lại.
Từng gặp tôi?
Tô Thanh nhún vai.
“Không nói gặp ở đâu, cũng không nói lúc nào, chỉ có vậy thôi.”
Cô ấy đẩy cửa hành lang, bước ra ngoài.
Cửa khép lại.
Tôi đứng yên một lúc.
Đã từng gặp.
Chúc tôi sau này tốt.
Tôi không biết người đó là ai.
Có lẽ… cũng sẽ không bao giờ biết.
Nhưng câu đó…
Tôi nhận.
Tôi quay vào phòng.
Mẹ tôi đang dỗ con ngủ, khẽ hát một giai điệu rất cũ.
Là bài ngày xưa bà từng hát ru tôi.
Tôi ngồi xuống mép giường, lặng lẽ nghe.
Ngoài cửa sổ, lá hòe lay trong gió, ánh nắng len qua khe lá, rơi thành từng vệt dài trên sàn.
Tôi nhớ câu mẹ nói.
Nhà là vật chết.
Người mới là thứ sống.
Tôi cúi xuống, mở điện thoại, ghi vào phần ghi chú một dòng.
“Chuyện của con, từng bước mà đi.”
Viết xong, tôi đặt điện thoại xuống.
Ngẩng đầu lên.
Nhìn mẹ.
Nhìn con.
Tiếng hát khe khẽ… lấp đầy cả căn phòng.
18
Ngày đầy tháng của con, mẹ tôi luộc trứng đỏ, nhuộm cả một đĩa lớn, đỏ rực đặt trên bàn.
Dì Trương đến, còn dẫn theo cô con gái hàng xóm, xách theo hai hộp sữa, vừa vào đã cười rạng rỡ.
Tô Thanh cũng tới, mang theo một chiếc bánh kem lớn, trên đó viết mấy chữ bằng kem trắng.
Tôi cúi xuống nhìn.
“Sau này đều thuận.”
Tôi cười, không nói gì, giúp cô ấy đặt bánh lên bàn.
Căn phòng trở nên náo nhiệt, đứa bé được mọi người thay nhau bế, mỗi người lại ghé sát nhìn một lượt, cuối cùng mẹ tôi giành lại, nói không được bế nhiều, phải để nó ngủ.
Đang ăn, Tô Thanh nâng cốc.
“Nhiễm Nhiễm, cụng một ly.”
Cốc cô ấy là nước trái cây.
Cốc tôi là nước ấm.
“Cụng cái gì?” tôi hỏi.
“Cụng cho cậu… sau này thuận lợi.”
Tôi nâng cốc, chạm nhẹ.
Nước ấm trôi xuống cổ họng.
Ấm đến tận bụng.
Đang ăn dở, điện thoại tôi rung.
Một số lạ.
Nhưng không hoàn toàn lạ.
Chu Minh Khải.
Tôi nghe máy.
“Alo.”
“Nhiễm Nhiễm…” giọng anh ta từ đầu dây bên kia truyền tới, rất bình tĩnh, “hôm nay con đầy tháng… anh không qua làm phiền, chỉ muốn hỏi… nó vẫn ổn chứ?”
Tôi nhìn sang con, nó đang nằm trong tay mẹ tôi, đôi mắt tròn xoe chớp chớp, chăm chú nhìn ánh đèn.
“Ổn.” Tôi nói, “mập lên rồi.”
“Ừ…” đầu dây bên kia im một nhịp, rồi khẽ đáp, “vậy là tốt.”
Lại một khoảng lặng kéo dài.
“Tháng sau… anh qua thăm nó.”
“Được, nhớ nhắn trước.”
“Ừ.”
Anh ta cúp máy.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, Tô Thanh liếc tôi một cái nhưng không hỏi gì, còn tôi cũng không giải thích, chỉ gắp thêm một miếng thức ăn, tiếp tục ăn như chưa có chuyện gì xảy ra.
Sau đó, mọi thứ dần dần trở nên ổn định.
Căn nhà được cho thuê, tiền thuê mỗi tháng đều đặn chuyển vào tài khoản tôi, đủ để hai mẹ con sinh hoạt, thậm chí còn dư ra một khoản nhỏ.
120 vạn tệ của mẹ, tôi không đụng đến một đồng, gửi vào tài khoản riêng coi như tiền dưỡng già của bà. Bà không chịu, tôi lại kiên quyết nói đó là của bà thì phải để cho bà, hai mẹ con còn cãi nhau mấy câu, cuối cùng bà cũng không thắng được tôi, đành để mặc tôi quyết.
Tô Thanh giúp tôi tìm một trung tâm giáo dục sớm có tiếng, bảo sau này có thể cho con đi học thử, tôi ghi lại nhưng không vội, vì con còn rất nhỏ, mà tôi cũng còn rất nhiều thời gian.
Chuyện của Lâm Vy, sau đó tôi chỉ nghe loáng thoáng từ Tô Thanh. Vụ rút tiền dự án đã bị chuyển cho cảnh sát, hồ sơ lập rồi, đang đi theo quy trình. Chu Minh Khải vì biết chuyện nên bị gọi lên làm việc vài lần, nhưng vì không trực tiếp tham gia nên không bị truy cứu, chỉ làm nhân chứng. Công việc của anh ta vẫn giữ được, nhưng cuộc sống chắc chắn không dễ dàng.
Những chuyện đó, tôi nghe xong thì để đó. Không phải việc của tôi, cũng không phải trách nhiệm của tôi.
Một buổi chiều, khi con đã ngủ, mẹ tôi đang ở trong bếp, cả căn nhà yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ. Tôi ngồi bên giường, mở lại đoạn ghi âm hôm báo án, nghe từ đầu đến cuối.
Giọng mẹ chồng, giọng Chu Minh Khải, giọng Chu Kiến Quân, và cả giọng của chính tôi, từng câu từng chữ vang lên rõ ràng.
Nghe xong, tôi tắt đi, lưu file lên cloud, rồi ném nó vào thư mục sâu nhất.
Giữ lại, nhưng không cần mở nữa.
Ngoài cửa sổ, cây hòe đã nhú mầm mới, xanh non, mảnh mai, khẽ run trong gió.
Tôi ngồi nhìn một lúc, chợt nhớ câu mẹ từng nói: nhà là vật chết, người mới là thứ sống.
Rồi lại nhớ dòng chữ trên bánh của Tô Thanh: “Sau này đều thuận.”
Và cả câu nói của người không tên kia: “Mong cô sau này sẽ tốt.”
Tôi để những câu đó trôi qua trong lòng, rồi đứng dậy, vào bếp giúp mẹ rửa bát.
Mẹ tôi quay đầu nhìn tôi, hỏi một câu rất nhẹ: “Sao vào đây?”
“Tự nhiên rảnh thôi.”
Bà đưa cái bát cho tôi, không nói thêm gì, chỉ nghiêng đầu cười.
Nụ cười ấy có nếp nhăn, có dấu vết của năm tháng, nhưng lại khiến người ta yên tâm một cách kỳ lạ.
Tôi nhận lấy cái bát, mở vòi nước, dòng nước ấm chảy qua tay.
Con trong phòng khẽ động một chút, rồi lại ngủ tiếp.
Ngoài kia, lá hòe vẫn rung trong gió.
Những ngày phía trước… vẫn còn rất dài.
[HẾT]