Ly Hôn Sau Bữa Cua Lông
Chương 3
5.
Không khí trong phòng khách đông cứng đến cực điểm.
Không ai dám lên tiếng.
Những bằng chứng tôi đưa ra giống như một tấm gương, soi rõ bộ mặt tham lam và xấu xí của từng người trong gia đình họ.
Một lúc lâu sau, mẹ chồng Lưu Ngọc Mai là người phản ứng đầu tiên.
Bà ta không nhìn vào những hóa đơn kia, mà run rẩy bước tới trước mặt tôi.
Bà nắm chặt tay tôi, nước mắt nói rơi là rơi.
“Tĩnh Tĩnh à, mẹ xin lỗi con.”
“Là mẹ hồ đồ, là mẹ làm sai rồi.”
“Cái thẻ lương đó… mẹ chỉ sợ con tiêu xài bừa bãi nên muốn giữ giúp con thôi, thật sự không có ý gì khác.”
“Con xem, thẻ vẫn ở đây mà.”
Nói xong, bà ta thật sự lấy từ túi áo ra một tấm thẻ ngân hàng.
Chính là thẻ lương của tôi năm đó.
Bà ta muốn nhét nó vào tay tôi, như thể làm vậy là có thể cứu vãn mọi chuyện.
Tôi không nhận, chỉ nhìn bà ta một cách bình thản.
“Mẹ, bây giờ nói những lời này còn có ý nghĩa gì nữa không?”
“Ba năm qua mẹ cầm tiền của tôi, mua quần áo hàng hiệu cho con trai cả, mua vòng vàng cho Lý Lệ… mẹ có từng nghĩ đến tôi chưa?”
“Bộ đồ tôi đang mặc vẫn là mua từ ba năm trước, giặt đến bạc màu rồi.”
“Mỹ phẩm của tôi từ La Mer đổi thành Đại Bảo, mẹ từng xót tôi một câu chưa?”
“Không.”
“Trong mắt các người, sự hy sinh của tôi là điều hiển nhiên. Tiền của tôi cũng hiển nhiên phải để các người tiêu.”
Nước mắt của mẹ chồng càng chảy dữ dội, người bà ta lảo đảo như sắp ngất.
“Tôi… tôi không phải ý đó… tôi…”
Chu Văn Bân thấy vậy lập tức chạy tới đỡ mẹ mình, rồi quay sang nhìn tôi đầy giận dữ.
“Hứa Tĩnh! Em nhất định phải làm đến mức này sao?”
“Em nhất định phải chọc tức mẹ đến xảy ra chuyện mới vừa lòng à?”
“Bà ấy là mẹ em đó!”
Tôi nhìn anh ta, chỉ thấy vô cùng buồn cười.
“Bà ấy là mẹ tôi?”
“Chu Văn Bân, lúc kết hôn anh từng nói, từ nay mẹ anh cũng là mẹ tôi.”
“Vậy anh có từng nghĩ mẹ tôi cũng là mẹ anh không?”
“Ba năm qua anh từng gọi cho mẹ tôi một cuộc điện thoại chưa? Từng mua cho bà một món quà hơn một trăm tệ chưa?”
“Năm ngoái sinh nhật mẹ tôi, tôi dùng tiền riêng lén tiết kiệm được mua cho bà một chiếc ghế massage. Anh còn nổi trận lôi đình với tôi, nói tôi thiên vị nhà ngoại, không biết nghĩ cho nhà họ Chu.”
“Lúc đó sao anh không nói bà ấy cũng là mẹ anh?”
Chu Văn Bân bị tôi hỏi đến cứng họng.
Mặt anh ta lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu.
“Không giống!”
“Không giống chỗ nào?”
Tôi ép sát từng bước.
“Chỉ vì bà ấy là người sinh tôi ra, nuôi tôi lớn nên đáng bị anh xem thường?”
“Còn người nhà anh thì có thể yên tâm hút máu tôi, lại còn giẫm tôi xuống đất?”
“Chu Văn Bân, trên đời không có đạo lý như vậy.”
Thấy chiêu tình thân không hiệu quả, Chu Văn Bân đổi chiến thuật.
Anh ta bảo mẹ chồng về phòng trước, rồi hít sâu một hơi, cố làm giọng mình dịu lại.
Anh ta bước tới gần tôi, định nắm tay tôi nhưng tôi né tránh.
Trên mặt anh ta thoáng qua vẻ ngượng ngùng, nhưng vẫn hạ giọng.
“Tĩnh Tĩnh, chúng ta… đừng làm lớn chuyện nữa, được không?”
“Anh biết em chịu nhiều ấm ức.”
“Là lỗi của anh, là anh không bảo vệ tốt cho em.”
“Em cho anh thêm một cơ hội nữa. Anh đảm bảo sau này sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa.”
“Anh sẽ nói chuyện đàng hoàng với bố, để ông ấy xin lỗi em.”
“Tiền bên anh cả, anh cũng sẽ nghĩ cách để anh ấy trả lại cho em sớm.”
“Chúng ta bắt đầu lại từ đầu, giống như lúc mới quen nhau, được không?”
Anh ta nhắc đến quá khứ.
Khi mới quen, anh ta đúng là từng đối xử với tôi rất tốt.
Ngày nào cũng đón tôi tan làm, mang cơm cho tôi, nhớ rõ từng sở thích của tôi.
Khi đó tôi đã tưởng mình lấy được tình yêu.
Nhưng bây giờ nghe anh ta nói những lời ấy, tôi chỉ thấy buồn nôn.
Sự dịu dàng muộn màng này đến quá trễ.
Cũng quá rẻ tiền.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, hỏi từng chữ.
“Chu Văn Bân, nếu hôm nay tôi không lấy những hóa đơn này ra, không đưa đơn ly hôn.”
“Anh còn nói với tôi những lời này không?”
Anh ta sững lại.
Tôi thay anh ta trả lời.
“Anh sẽ không.”
“Anh chỉ giống như ba năm qua, tiếp tục làm ngơ trước mọi tủi nhục tôi phải chịu.”
“Anh sẽ bảo tôi nhẫn nhịn, bảo tôi nghĩ cho đại cục của gia đình này.”
“Lời xin lỗi và hứa hẹn của anh không phải vì anh yêu tôi, cũng không phải vì anh thật sự biết sai.”
“Mà vì… anh sợ.”
“Anh sợ mất đi người giúp việc không công như tôi. Sợ phải chia tài sản. Sợ phải đối mặt với một vụ ly hôn khiến anh mất mặt.”
“Chu Văn Bân, cất cái màn kịch giả dối của anh đi.”
“Tôi mệt rồi.”
“Thật sự mệt rồi.”
Trong giọng nói của tôi là sự mỏi mệt và dứt khoát mà anh ta chưa từng nghe thấy.
Ngọn lửa hy vọng cuối cùng trong mắt anh ta cũng tắt hẳn.
6.
Chu Văn Bân hoàn toàn bỏ lớp ngụy trang.
Trên mặt anh ta lộ rõ vẻ thẹn quá hóa giận.
“Hứa Tĩnh, em đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
“Anh đã hạ mình cầu xin em rồi, em còn muốn thế nào nữa?”
“Em nhất định phải làm đến mức cá chết lưới rách mới vừa lòng sao?”
Tôi nhìn anh ta, giọng bình thản.
“Không phải cá chết lưới rách.”
“Là chia tay trong êm đẹp.”
“Chỉ cần anh ký đơn, trả lại tiền cho tôi, tôi đảm bảo sau này sẽ không còn liên quan gì đến nhà họ Chu nữa.”
“Nếu không, những bằng chứng này… chúng ta gặp nhau ở tòa.”
“Đến lúc đó người mất mặt là ai, chắc anh hiểu rõ hơn tôi.”
Lời đe dọa của tôi rõ ràng đã có tác dụng.
Bố mẹ Chu Văn Bân đều là những người cực kỳ sĩ diện, đặc biệt là Chu Quốc Cường. Cả đời ông ta sống trong ánh mắt của người khác.
Để chuyện tính toán tiền của con dâu bị lôi ra tòa, đối với ông ta còn khó chịu hơn bị đánh một cái.
Chu Quốc Cường, người từ nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng.
Giọng ông ta khàn khàn, mệt mỏi, như thể chỉ trong một khoảnh khắc đã già đi cả chục tuổi.
“Trả… tiền cho nó.”
Chỉ bốn chữ.
Nhưng dường như đã rút cạn toàn bộ sức lực của ông ta.
Lý Lệ và Chu Văn Võ lập tức hoảng hốt.
“Bố!”
Chu Quốc Cường trừng mắt nhìn họ.
“Các người còn muốn ở trong khu này nữa không? Có muốn để hàng xóm chỉ trỏ sau lưng mà mắng không?”
Chỉ một câu nói đã bóp trúng điểm yếu của họ.
Chu Văn Võ và Lý Lệ nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ không cam lòng và tủi nhục, nhưng cuối cùng vẫn không dám nói thêm.
Chu Quốc Cường nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Có tức giận.
Có khó hiểu.
Nhưng nhiều hơn là sự bất lực phải thỏa hiệp.
“Hứa Tĩnh… nhà họ Chu chúng tôi chỉ là gia đình nhỏ.”
“Không có cái phúc lớn để giữ được người như cô.”
“Bức tượng Phật lớn này… chúng tôi thờ không nổi.”
“Cô đi đi.”
Câu nói ấy nghe như thể chính tôi là người chê nghèo bỏ họ.
Tôi lười tranh cãi thêm.
Thắng thua đã rõ, nói thêm một chữ cũng chỉ phí lời.
Tôi cầm cây bút trên bàn trà, ký tên mình lên đơn ly hôn.
Hứa Tĩnh.
Hai chữ viết dứt khoát, gọn gàng.
Sau đó tôi đẩy bản thỏa thuận đến trước mặt Chu Văn Bân.
“Ký đi.”
Chu Văn Bân cầm bút, tay run dữ dội.
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, mắt đỏ ngầu như một con thú bị dồn đến đường cùng.
Anh ta dường như muốn tìm trên gương mặt tôi một chút do dự, một chút lưu luyến.
Nhưng anh ta thất bại.
Trên mặt tôi chỉ còn sự bình tĩnh.
Một sự bình tĩnh sau khi trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh.
Cuối cùng anh ta nghiến răng, gần như khắc tên mình xuống tờ giấy.
Chu Văn Bân.
Ba chữ viết xiêu vẹo, đầy giận dữ và không cam tâm.
Tôi cất phần thỏa thuận thuộc về mình, không thèm nhìn họ thêm một lần, kéo vali.
Lần này không còn ai ngăn tôi nữa.
Tôi đi đến cửa, thay giày.
Đó là đôi giày cao gót tôi mua bằng tháng lương đầu tiên khi mới đi làm.
Đã rất lâu rồi tôi không mang lại.
Khi tôi xỏ chân vào đôi giày ấy, đứng thẳng người lên.
Tôi bỗng có cảm giác như tìm lại được chính mình của ba năm trước.
Tự tin.
Kiêu hãnh.
Tay tôi nắm lấy tay nắm cửa lạnh lẽo.
Sau lưng là sự im lặng chết chóc.
Tôi có thể tưởng tượng ra gương mặt của từng người.
Nhưng tôi không muốn quay đầu lại.
Ngôi nhà gọi là “gia đình” ấy với tôi chẳng khác nào một chiếc lồng son giam giữ suốt ba năm.
Hôm nay, cuối cùng tôi cũng bước ra được.
Tôi mở cửa.
Ánh đèn ngoài hành lang sáng rõ, dịu mắt.
Tôi bước ra ngoài.
Phía sau lưng, Chu Văn Bân đột nhiên gào lên.
“Hứa Tĩnh! Em sẽ hối hận!”
Tôi dừng lại một giây.
Không quay đầu.
Chỉ khẽ nói một câu.
“Điều tôi hối hận nhất… là ba năm trước đã bước qua cánh cửa đó.”
Nói xong, tôi dùng lực đóng sập cửa.
“RẦM.”
Một tiếng vang lớn.
Cắt đứt quá khứ.
Cũng cắt đứt thế giới ngột ngạt từng giam cầm tôi.
Tôi kéo vali, từng bước một đi về phía thang máy.
Tiếng gót giày vang lên trong hành lang trống trải.
Đó là nhịp điệu của tự do.
Tôi bấm nút đi xuống, nhìn cửa thang máy chậm rãi mở ra.
Bước vào bên trong.
Cánh cửa quen thuộc của căn nhà ấy dần dần xa khỏi tầm mắt tôi… rồi biến mất hẳn.
Nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Nhưng đó không phải nước mắt đau khổ.
Đó là nước mắt cho ba năm tuổi trẻ đã mất.
Cho sự ngây thơ ngu ngốc của chính mình.
Và cho một cuộc đời mới vừa bắt đầu.
Thang máy xuống đến tầng một.
Tôi lau khô nước mắt, đứng thẳng lưng, kéo vali bước ra khỏi tòa nhà.
Không khí bên ngoài…
Thật dễ chịu.