HỒI MÔN CỦA TÔI, ANH NUỐT KHÔNG NỔI
CHƯƠNG 8
09
Sự thật này như một tia sét đen, xé toạc mọi lớp ngụy trang.
Phơi bày bên dưới lớp vỏ nho nhã kia… là một con người độc ác và vặn vẹo đến thế nào.
Anh ta biết mình không thể sinh con.
Vì vậy, suốt mười năm, anh ta mặc nhiên để gia đình hút máu tôi.
Dùng cái gọi là tình thân và trách nhiệm, trói tôi vào con thuyền mục ruỗng mang tên nhà họ Chu.
Thậm chí còn tính toán từ trước.
Đợi tôi bị bào mòn đến kiệt quệ, hoặc giống như mẹ tôi… chết vì lao lực.
Thì toàn bộ tài sản trước hôn nhân của tôi, toàn bộ di sản cha mẹ để lại, sẽ đường đường chính chính rơi vào tay anh ta.
Rồi anh ta có thể cầm tiền của tôi, sống một cuộc đời ung dung.
Thậm chí… nhận nuôi một đứa trẻ để nối dõi.
Một kế hoạch “giết vợ đoạt tài sản”… hoàn hảo đến lạnh người.
Tôi siết chặt bản báo cáo, đầu ngón tay trắng bệch.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc từ chân lên tim.
Người đàn ông tôi gả mười năm… hóa ra ngay từ đầu đã muốn mạng tôi.
Chị Triệu nhìn sắc mặt tôi, lo lắng hỏi.
“Nguyệt Nguyệt, em ổn không?”
Tôi hít sâu một hơi, khẽ lắc đầu.
“Em ổn.”
Không chỉ ổn.
Tôi còn chưa bao giờ tỉnh táo… và phẫn nộ đến thế.
Tôi bước đến trước mặt Chu Hạo.
Anh ta vừa ra khỏi phòng bác sĩ, thất thần như cái xác không hồn.
Nhìn thấy tôi, theo bản năng lùi lại một bước.
Ánh mắt tràn ngập sợ hãi.
Tôi ném thẳng bản báo cáo vào mặt anh ta.
Giấy tờ bay tán loạn, như những cánh bướm trắng.
Cũng như… bản án từ địa ngục.
“Chu Hạo.”
Giọng tôi lạnh đến tận xương.
“Bây giờ… anh còn gì muốn nói không?”
Anh ta nhìn những tờ giấy dưới đất, cơ thể run lên dữ dội.
Anh ta biết.
Bí mật cuối cùng, cũng là bí mật xấu xí nhất của mình… đã bị lật ra.
Anh ta xong rồi.
Lần này, là thật sự… không còn đường lui.
“Tôi…”
Anh ta há miệng, cổ họng phát ra âm thanh khàn đặc, nhưng không nói được chữ nào.
Người nhà họ Chu cũng đã nhìn thấy nội dung trên bản báo cáo.
Đặc biệt là Chu Vĩ và Chu Cường.
Ánh mắt họ đờ đẫn, như nhìn thấy tận thế.
Nhà họ Chu… tuyệt hậu rồi.
Nỗi tuyệt vọng đó, còn đáng sợ hơn cái chết.
“Không… không thể…”
Chu Vĩ lẩm bẩm.
“Em trai tôi khỏe mạnh như vậy, sao lại…”
Chu Cường thì xông lên, túm cổ áo Chu Hạo.
“Đồ súc sinh! Mày biết từ lâu rồi phải không?!”
“Mày biết mình không sinh được, mà còn cùng con đó diễn kịch! Mày coi cả nhà này là trò cười à!”
Hắn gầm lên, vung một cú đấm thẳng vào mặt Chu Hạo.
Chu Hạo bị đánh lảo đảo, ngã phịch xuống đất.
Khóe miệng rỉ máu.
Nhưng anh ta không phản kháng.
Chỉ nằm đó, cười ngây dại.
Tiếng cười khàn đục như chim cú trong đêm, vừa thê lương vừa tuyệt vọng.
Hành lang bệnh viện biến thành một sân khấu hỗn loạn.
Anh em trở mặt, tay chân tương tàn.
Tôi đứng nhìn, lòng không gợn một chút sóng.
Tôi lấy điện thoại ra, gọi vào số mà chị Triệu đã chuẩn bị sẵn.
“Alo, đội kinh tế phải không?”
“Tôi muốn báo án.”
“Giám đốc marketing của tập đoàn Kim Đỉnh, Chu Hạo, có dấu hiệu chiếm dụng công quỹ với số tiền lớn.”
“Tôi đang ở khoa cấp cứu bệnh viện thành phố, người cũng đang ở đây.”
“Đúng, chứng cứ đầy đủ.”
Tôi cúp máy.
Sau đó bước đến trước mặt Chu Cường và Chu Hạo đang đánh nhau.
“Đủ rồi.”
Tôi nói nhẹ.
“Cảnh sát sắp đến.”
“Hai người có thể vào trong đó… tiếp tục nói chuyện.”
Câu nói như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tất cả.
Chu Cường khựng lại.
Chu Hạo cũng ngừng cười.
Hai người cùng nhìn tôi.
Trong mắt là cùng một loại kinh hoàng không dám tin.
Chu Mẫn hét lên.
“Thẩm Nguyệt! Cô điên rồi sao! Cô dám báo cảnh sát bắt chồng mình?!”
“Anh ta không còn là chồng tôi nữa.” tôi sửa lại.
Tôi nhìn sang chị Triệu.
“Chị Triệu, thỏa thuận ly hôn.”
Chị mở cặp, lấy ra văn bản và cây bút, đưa đến trước mặt Chu Hạo.
“Chu Hạo, ký đi.”
“Đây là cơ hội cuối cùng của anh.”
Chu Hạo nhìn tờ giấy, rồi nhìn tôi.
Anh ta hiểu rất rõ.
Ký… thì mất trắng, thân bại danh liệt.
Không ký… là mười năm tù, cả đời bị chôn vùi.
Tay anh ta run rẩy cầm bút.
Từng nét một.
Ký xuống tên mình.
Ngay khoảnh khắc nét bút cuối cùng hoàn thành.
Cuối hành lang vang lên tiếng bước chân dứt khoát.
Cảnh sát đã đến.
“Ai là Chu Hạo?”
Cây bút trong tay anh ta rơi xuống đất.
Khuôn mặt xám như tro.
Tôi cầm lấy bản thỏa thuận đã ký, quay người rời đi.
Phía sau lưng là tiếng còng tay lạnh lẽo.
Tiếng gào khóc xé lòng của Chu Mẫn và Chu Cường.
Là Lưu Ngọc Lan vừa tỉnh lại, nhìn thấy cảnh đó, tức đến méo miệng, không nói được lời nào.
Là cái “gia đình” mà tôi đã dùng mười năm tuổi trẻ để nuôi dưỡng… cuối cùng sụp đổ hoàn toàn.
Tôi không quay đầu.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện.
Bên ngoài, nắng sáng rực, bầu trời không một gợn mây.
Tôi thở dài một hơi.
Như trút hết tất cả những gì đè nặng suốt mười năm.
Phiên tòa… kết thúc rồi.
Còn cuộc đời của tôi… vừa mới bắt đầu.