Chạy Đi Bà Ơi

Chương 11



11

Kết quả phán quyết cuối cùng, không có bất kỳ bất ngờ nào.

Tòa án tuyên án, Trương Vĩ phạm các tội: chuẩn bị giết người, gian lận bảo hiểm, giam giữ trái phép, bạo lực gia đình nghiêm trọng… bị kết án hai mươi lăm năm tù giam, không được hưởng án treo.

Toàn bộ tài sản cá nhân của hắn, bao gồm căn nhà từng giam giữ tôi và chiếc xe từng truy đuổi tôi, đều bị tòa án cưỡng chế phát mại để trả các khoản nợ vay nặng lãi và nợ ngân hàng.

Tất cả những gì hắn từng dựa vào để lật ngược tình thế, cuối cùng đều tan thành mây khói.

Phán quyết ly hôn cũng nhanh chóng được ban hành, quyền nuôi dưỡng hoàn toàn An An được giao cho Phương Tĩnh.

Con quỷ đó, sẽ bị xóa sạch khỏi cuộc đời chúng tôi.

Trong lúc khó khăn nhất, đại sứ quán và hội người Hoa đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều.

Họ không chỉ hỗ trợ pháp lý cho Phương Tĩnh, mà còn liên hệ chuyên gia tâm lý để giúp hai mẹ con chữa lành những tổn thương.

Bạn bè trong nước cũng nhanh chóng hoàn tất thủ tục bán nhà.

Ngày tiền nhà được chuyển về, tôi không hề lưu luyến.

Căn nhà tôi đã sống hơn nửa đời, đã hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của nó.

Tôi dùng số tiền đó, mua một căn hộ nhỏ tại thành phố nơi Phương Tĩnh đang sống — khu dân cư an ninh tốt, trường học chất lượng.

Căn hộ không lớn, nhưng tràn ngập ánh nắng.

Ba chúng tôi cùng nhau tự tay sắp xếp lại tổ ấm mới.

Chúng tôi vứt bỏ toàn bộ đồ đạc Trương Vĩ để lại, thay bằng nội thất và rèm cửa hoàn toàn mới.

Khi ánh nắng rực rỡ xuyên qua ô cửa kính sạch sẽ, tràn vào căn nhà nhỏ đầy tiếng cười của chúng tôi, tôi biết — cuối cùng chúng tôi đã có một mái ấm thực sự.

Một mái ấm an toàn, ấm áp, thuộc về riêng chúng tôi.

Dưới sự động viên của tôi, Phương Tĩnh bắt đầu nộp hồ sơ xin việc.

Dù phải bắt đầu lại từ vị trí thấp vì rời xa công việc quá lâu, nhưng trên gương mặt con bé đã trở lại nụ cười tự tin.

Con bé không còn là con chim sợ hãi co rúm trong góc nữa.

Con bé học lái xe, học xử lý hóa đơn, học cách chống đỡ cả một gia đình.

Con bé có thể lái xe đưa chúng tôi đi mua sắm xa hàng chục cây số, cũng có thể tự tin nói tiếng Anh lưu loát với giáo viên trong buổi họp phụ huynh.

Đứa con gái từng khiến tôi tự hào, đã trở lại — thậm chí còn rực rỡ hơn trước.

Còn tôi, cũng đăng ký lớp tiếng Anh miễn phí của trường cộng đồng, bắt đầu học từ “ABC”.

Bạn học của tôi đến từ khắp nơi trên thế giới.

Chúng tôi dùng thứ tiếng Anh lơ lớ, kèm theo cả cử chỉ tay chân, chia sẻ về văn hóa và ẩm thực, mỗi ngày đều tràn đầy niềm vui mới mẻ.

Tôi còn trở thành “Story Grandma” (bà kể chuyện) nổi tiếng nho nhỏ ở trường của An An.

Chiều thứ Sáu hàng tuần, tôi đều đến lớp của con bé, dùng tiếng Anh mang âm điệu Trung Quốc của mình, kể cho những đứa trẻ tóc vàng mắt xanh nghe chuyện Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung trong Tây Du Ký.

Bọn trẻ nghe say mê, vây quanh tôi hỏi không ngớt.

Cuộc sống, trong nhịp điệu chậm rãi mà vững vàng, đã nở ra những đóa hoa mới.

Một ngày nọ, chúng tôi nhận được một phong thư lạ, địa chỉ gửi đến là một nhà tù bang.

Là thư của Trương Vĩ.

Phương Tĩnh cầm lá thư, thậm chí không buồn nhìn.

Con bé đi ra phòng khách, nhét thẳng lá thư vào máy hủy giấy mới mua.

“Xoẹt——”

Lá thư, cùng với những lời hối hận muộn màng và rẻ rúng bên trong, lập tức biến thành những mảnh vụn vô nghĩa.

Phương Tĩnh nhìn tôi, ánh mắt bình thản mà kiên định.

“Mẹ, chúng ta không nhìn về quá khứ, chỉ nhìn về phía trước.”

Tôi mỉm cười gật đầu.

Một buổi chiều cuối tuần, ba chúng tôi cùng lái xe ra biển.

Trên bãi cát vàng, An An như chú chim nhỏ vui vẻ, chạy theo gió biển, tiếng cười trong trẻo vang khắp bờ.

Tôi và Phương Tĩnh đi phía sau.

Con bé bỗng nắm lấy tay tôi, khẽ nói:
“Mẹ, cảm ơn mẹ. Chính mẹ đã cứu tất cả chúng con.”

Tôi lắc đầu, nhìn về phía chân trời nơi biển và trời giao nhau, ánh hoàng hôn nhuộm cả bầu trời thành sắc cam ấm áp.

“Không phải mẹ.”

Tôi quay sang nhìn con gái.

“Là tình yêu đã cứu chúng ta.”

Là tình mẫu tử của con bé, trong tuyệt cảnh vẫn nghĩ cách cứu tôi.

Là tình yêu thuần khiết của An An, một đứa trẻ sáu tuổi, sẵn sàng làm tổn thương chính mình để bảo vệ gia đình.

Là tình yêu bản năng của tôi — một người mẹ, một người bà — không bao giờ từ bỏ.

Dưới ánh hoàng hôn, bóng của chúng tôi kéo dài, thật dài.

Cơn ác mộng kéo dài bảy mươi hai giờ ấy, đã sớm tan theo gió.

Trước mắt chúng tôi, là mặt biển rộng lớn rực sáng trong ánh chiều tà, tràn đầy hy vọng và ánh sáng.

Tôi biết, đây mới chính là “hưởng phúc” thật sự.

Không phải thứ người khác ban cho, mà là thứ chúng tôi tự tay tạo dựng từ gai góc và bùn lầy — một hạnh phúc có tôn nghiêm, có an toàn.

 

Hết.

Chương trước
Loading...