CÁI GIÁ KHI ANH DÁM TÁT MẸ TÔI
Chương 16
20 Bị vứt bỏ
Màn “tha thứ công khai” đó… hiệu quả vượt ngoài mong đợi.
Sáng hôm sau, gần như toàn bộ mặt báo đều là tôi.
Tiêu đề… đồng loạt ca ngợi.
“Lấy đức báo oán: Nữ tổng tài Chu Niệm vì con mà tha thứ cho mẹ chồng cũ.”
“Hình mẫu phụ nữ: Từ đổ vỡ hôn nhân đến tái sinh mạnh mẽ.”
“Không phải độc ác, mà là ánh sáng của tình mẫu tử.”
Tôi trở thành biểu tượng.
Một người phụ nữ mạnh mẽ.
Bao dung.
Đáng ngưỡng mộ.
Danh tiếng cá nhân… và uy tín công ty.
Đều chạm đến một đỉnh cao mới.
Còn nhà họ Cố.
Trở thành trò cười của cả thành phố.
Ai cũng chỉ trỏ.
Ai cũng khinh thường.
Tin nhắn của Cố An gửi đến liên tục.
Hắn nói, Vương Cầm bị hai anh em kéo về phòng trọ.
Suốt cả đoạn đường.
Không ai nói với bà ta một câu.
Ánh mắt họ nhìn bà ta…
Giống như nhìn một đống rác biết đi.
Về đến nơi.
Vương Cầm vẫn chưa hoàn hồn sau cú nhục nhã đó.
Cố Bình đã đưa cho bà ta một tấm vé.
Một tấm vé tàu về quê.
“Đi đi.”
Giọng hắn lạnh như băng.
“Thành phố này… không còn chỗ cho mẹ nữa.”
“Mẹ ở lại… chỉ khiến chúng con mất mặt.”
Vương Cầm không tin vào tai mình.
“Bình… con… con muốn đuổi mẹ đi?”
“Mẹ là mẹ của các con mà!”
“Mẹ à?”
Cố An bật cười lạnh.
“Khi mẹ hại tụi con thành ra thế này… sao không nhớ mình là mẹ?”
“Thằng ba còn nằm viện, tiền thuốc sắp không có mà đóng!”
“Anh cả bị mẹ làm cho sống dở chết dở, công ty cũng mất!”
“Tụi con giờ không việc, không vợ!”
“Tất cả… đều do mẹ!”
“Mẹ chính là sao chổi của cái nhà này!”
“Mẹ cút đi! Cút càng xa càng tốt! Tụi con không muốn nhìn thấy mẹ nữa!”
Từng câu.
Từng chữ.
Như dao tẩm độc.
Cắm thẳng vào tim Vương Cầm.
Những đứa con bà ta tự hào nhất.
Những đứa con bà ta dốc cả đời nuôi dưỡng.
Giờ đây…
Chính tay đẩy bà ta ra ngoài.
Gọi bà ta là sao chổi.
“Lũ… lũ bất hiếu!”
Vương Cầm run lên vì tức giận.
“Tao làm vì ai? Không phải vì tụi mày sao!”
“Tao không muốn tụi mày cưới loại đàn bà không ra gì, không muốn tài sản bị người ngoài cướp!”
“Tao có gì sai!”
“Bà không sai.”
Cố Bình nhìn bà ta, ánh mắt lạnh lẽo.
“Là tụi con sai.”
“Sai vì… có một người mẹ như bà.”
“Đi đi.”
“Sau này lễ tết… tụi con cũng không về nữa.”
“Coi như… tụi con đã chết.”
Nói xong.
Hắn móc túi.
Ném mấy tờ tiền nhàu nát vào mặt bà ta.
“Đủ tiền đi tàu rồi.”
“Coi như… tụi con làm tròn chút hiếu nghĩa cuối cùng.”
Rồi hai anh em quay lưng.
Không một lần ngoái lại.
Cánh cửa đóng lại.
Để lại Vương Cầm một mình.
Ngồi bệt trên sàn.
Xung quanh… là những tờ tiền mang đầy sự nhục nhã.
Bà ta muốn khóc.
Nhưng nước mắt… đã cạn.
Muốn chửi.
Nhưng cổ họng… không bật ra nổi một chữ.
Chúng bạn quay lưng.
Gia đình tan nát.
Cô độc… đến tận cùng.
“Chúng bạn quay lưng.”
Bốn chữ này… là lời Hạo đại sư từng nói.
Cũng là kết cục mà cả đời Vương Cầm sợ nhất.
Giờ đây… ứng nghiệm rồi.
Bà ta thật sự… bị chính những đứa con của mình vứt bỏ.
Cố An nhắn rằng, Vương Cầm ngồi trong căn phòng đó suốt một ngày một đêm, không nói một lời.
Sáng hôm sau, bà ta cầm tấm vé tàu, lặng lẽ rời đi.
Không ai tiễn.
Cũng chẳng ai nói một câu tạm biệt.
Bà ta như một hồn ma cô độc, lặng lẽ biến mất khỏi thành phố từng là nơi bà ta hô mưa gọi gió.
Tôi đọc xong tin nhắn đó.
Trong lòng… không có lấy một chút thương hại.
Chỉ có cảm giác lạnh lẽo… của việc trả được thù.
Vương Cầm.
Báo ứng của bà… mới chỉ bắt đầu.
Nửa đời còn lại, bà cứ ở cái nơi mà bà từng khinh thường đó, sống trong cô độc và hối hận… mục nát dần đi.
Giải quyết xong Vương Cầm.
Tôi chuyển mục tiêu.
Cố Viễn.
Tôi đang định bảo Lâm Tiêu đi điều tra xem hắn đang nằm viện nào.
Điện thoại của Cố An… đột nhiên gọi tới.
Lần này, giọng hắn không còn là sợ hãi.
Mà là… hoảng loạn đến cực độ.
“Chu… Chu tổng!”
“Xảy ra chuyện lớn rồi!”
“Chiều nay… có một ông lão đến phòng bệnh của anh cả!”
“Tôi… tôi chưa từng thấy ông ta!”
“Nhưng Cố Bình với Cố Ninh… đều gọi ông ta là… là ba!”
“Bác sĩ với y tá… đều cung kính gọi ông ta là… lão chủ tịch!”
“Không phải ông ta… đã bệnh nặng, về quê dưỡng bệnh rồi sao?”
“Nhìn ông ta… chẳng có vẻ gì là bệnh cả!”
“Tinh thần còn tốt hơn cả tụi tôi!”
Tim tôi… chợt trầm xuống.
Một luồng lạnh chạy thẳng từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu.
Cố Chấn Hùng.
Cha của Cố Viễn.
Người đàn ông được đồn là đã liệt giường vì đột quỵ.
Người sáng lập Cố thị.
Con cáo già thật sự của cả gia tộc.
Ông ta… quay về rồi.