Bị Cướp Hết 5 Căn Nhà, Tôi Khiến Cả Nhà Trả Giá
Chương 11
18.
Thời gian trôi nhanh như một cái chớp mắt.
Chỉ trong thoáng chốc—
Đã một năm kể từ cơn bão năm ấy.
Một năm này—
Cuộc sống của chúng tôi, giống như bầu trời sau cơn mưa.
Từng chút một… sáng dần lên.
Ngôi nhà mới được bài trí ấm áp, tinh tế.
Mỗi góc nhỏ đều mang dấu vết của sự chăm chút—
Của tình yêu, của hy vọng, của những điều chúng tôi muốn giữ lại thật lâu.
Chu Khải thích nghi với trường mẫu giáo mới rất nhanh.
Mỗi ngày tan học—
Thằng bé đều ríu rít kể chuyện.
Những câu chuyện ngây thơ, những tiếng cười trong veo—
Chính là ánh nắng rực rỡ nhất trong cuộc đời chúng tôi.
Tôi nghỉ công việc văn phòng nhàn nhạt trước đây.
Sau một năm lắng lại—
Tôi quyết định quay về với chính mình.
Trước kia, tôi từng là một nhà thiết kế thời trang rất giỏi.
Chỉ là vì gia đình… nên mới lùi về phía sau.
Bây giờ—
Mọi ràng buộc đã được gỡ bỏ.
Đã đến lúc… bắt đầu lại.
Tôi mở một studio thiết kế nhỏ.
Không lớn.
Nhưng đầy đủ.
Ở đó có gu thẩm mỹ của tôi.
Có dấu ấn cá nhân của tôi.
Có thứ mà tôi luôn theo đuổi—
Cái đẹp.
Chu Việt ủng hộ tôi vô điều kiện.
Anh giúp tôi làm thủ tục.
Chạy tìm mặt bằng.
Thậm chí—
Tự tay làm những chiếc móc treo bằng gỗ cho phòng trưng bày.
Sự ủng hộ của anh—
Chính là động lực lớn nhất để tôi bước tiếp.
Studio nhanh chóng đi vào ổn định.
Thiết kế của tôi dần được khách hàng công nhận.
Từng đơn hàng—
Từng lời khen—
Đều là câu trả lời cho những ngày tôi từng bị phủ định.
Bận rộn—
Nhưng trọn vẹn.
Mỗi ngày trôi qua—
Tôi cảm thấy tự do hơn bao giờ hết.
Chu Việt cũng vậy.
Sự nghiệp của anh phát triển không ngừng.
Công ty công nghệ nơi anh làm việc—
Cho ra đời những bước đột phá lớn.
Giá trị tăng vọt.
Anh trở thành trụ cột kỹ thuật—
Và nhận được phần thưởng xứng đáng.
Chúng tôi trả lại căn phòng thuê cũ.
Bán nốt một căn nhà còn lại.
Dùng số tiền đó—
Lập quỹ giáo dục cho Chu Khải.
Phần còn lại—
Dùng để nâng cao chất lượng cuộc sống.
Chúng tôi bắt đầu đi du lịch.
Không phải để trốn chạy—
Mà là để sống.
Cả nhà ba người, tay trong tay—
Đi qua núi, qua biển, qua những thành phố xa lạ.
Mỗi chuyến đi—
Là một lần trái tim gần nhau hơn.
Những vết thương cũ—
Cũng theo đó mà dịu lại.
Rồi dần dần—
Hóa thành một phần của trưởng thành.
Phía bên bố mẹ tôi—
Không còn bất kỳ tin tức nào.
Họ giống như hai quả khô—
Rơi khỏi cành đời tôi.
Không còn liên quan.
Không còn dây dưa.
Tôi không hỏi.
Cũng không đoán.
Quá khứ—
Đã thực sự ở lại phía sau.
Đêm khuya, đôi lúc tôi vẫn nhớ đến họ.
Những tổn thương.
Những ràng buộc.
Những năm tháng không thể quay lại.
Nhưng kỳ lạ là—
Tôi không còn hận.
Chỉ còn lại—
Một sự bình yên rất nhẹ.
Có lẽ—
Đó chính là buông bỏ.
Buông thù hận.
Buông chấp niệm.
Buông hết những thứ… vốn không thuộc về mình.
Luật sư Trương—
Trở thành bạn của chúng tôi.
Thỉnh thoảng, anh ghé qua studio.
Uống trà.
Nói chuyện.
Chúng tôi bàn về pháp luật.
Về cuộc sống.
Về cái phức tạp của lòng người.
Anh nói—
Bố mẹ tôi hiện giờ rất khó tìm việc.
Tiếng xấu lan rộng.
Người quen cũng dần xa lánh.
Họ—
Thật sự bị đẩy ra bên lề xã hội.
Tôi nghe xong—
Không có cảm xúc.
Đó là cái giá họ phải trả.
Cuộc đời—
Đôi khi rất lạnh.
Không vì cùng huyết thống—
Mà tha thứ.
Pháp luật—
Cũng không vì tuổi tác—
Mà nương tay.
Nó chỉ nhìn vào sự thật.
Và bằng chứng.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thành phố lên đèn.
Hàng vạn ánh sáng—
Đan vào nhau như những giấc mơ.
Có lẽ—
Ở một góc nào đó—
Họ vẫn đang chật vật.
Vẫn đang loay hoay.
Nhưng—
Điều đó…
Không còn liên quan đến tôi nữa.
Cuộc đời tôi—
Đã được viết lại.
Tôi đang đi trên con đường của mình.
Vững vàng.
Rõ ràng.
Vì chính tôi.
Vì gia đình nhỏ của tôi.
Vì Từ Tri Hạ—
Người đã bước ra khỏi bóng tối.
Tôi phải sống thật rực rỡ.
Và—
Không bao giờ quay đầu.
Sự bình yên… không kéo dài được bao lâu.
Một buổi chiều nắng đẹp—
Studio của tôi đón một vị khách không mời.
Người phụ nữ đứng ở cửa, đeo kính râm, đội mũ, che kín mít.
Nhưng cái khí chất quen thuộc… pha lẫn chút oán khí ấy—
Tôi chỉ cần nhìn một lần, đã nhận ra.
Mẹ tôi.
Lưu Mai.
Bà tháo kính, tháo mũ.
Gương mặt lộ ra—
Già đi trông thấy.
Nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu như bị khắc bằng dao.
Tóc bạc lẫn đen.
Ánh mắt… tối và trống rỗng.
Bà đứng ở cửa, tay chân lúng túng.
Còn tôi—
Không một gợn sóng.
Chỉ lặng lẽ nhìn, chờ bà mở lời.
“Tri Hạ…”
Giọng bà khàn, mang theo chút dè dặt.
Khác xa người phụ nữ cay nghiệt, sắc bén trong ký ức của tôi.
“Có chuyện gì?”
Tôi hỏi, giọng phẳng như mặt nước.
“Tôi… muốn nói chuyện với con.”
Bà cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
“Đây là chỗ làm của tôi.”
“Nếu bà đến bàn công việc, tôi tiếp.”
“Nếu không… xin lỗi, tôi không có thời gian.”
Tôi nói thẳng.
Không vòng vo.
Bà khựng lại, như không ngờ tôi lại lạnh đến vậy.
“Tri Hạ… mẹ sai rồi.”
Bà đột nhiên ngẩng lên, mắt đỏ hoe.
“Mẹ thật sự sai rồi.”
“Một năm nay… mẹ sống không bằng chết.”
“Bố con… cũng bị bệnh rồi.”
“Ông ấy đang nằm viện… cần phẫu thuật.”
Tim tôi… khẽ siết lại.
Bố tôi… bệnh sao?
Dù tôi đã tự nhủ—
Mọi chuyện của họ không còn liên quan đến mình.
Nhưng nghe đến đó—
Tim vẫn đau một nhịp.
“Bệnh gì?”
Tôi vẫn hỏi.
Như một phản xạ.
“Tim…”
Bà nghẹn giọng.
“Bác sĩ nói… nếu không mổ kịp… có thể…”
Bà không nói tiếp.
Nhưng tôi hiểu.
Tôi im lặng.
Tôi biết ông có tiền sử tim.
Lần “uống” trước—
Dù chỉ là rượu—
Nhưng kích động quá mức… cũng đủ làm tim ông tổn thương.
Chỉ là—
Tôi không nghĩ… lại đến mức này.
“Ông ấy không phải có tám mươi vạn tiền đền bù sao?”
Tôi nói, giọng lạnh đi.
“Còn tiền bán mấy căn nhà?”
“Không đủ chữa bệnh?”
Sắc mặt bà lập tức đỏ lên.
“Tiền đó… hết rồi…”
“Bố con đầu tư… bị lừa…”
“Còn lại… dùng để nộp phạt… trả luật sư…”
Giọng bà nhỏ dần.
Hóa ra—
Tám mươi vạn… mất sạch.
Hai mươi mấy vạn—
Cũng đốt hết vào kiện tụng.
Tôi không thấy thương.
Chỉ thấy… đúng quy luật.
Nhân nào, quả nấy.
“Vậy… bà đến vay tiền?”
Tôi nhìn thẳng, nói luôn.
Bà gật đầu liên tục.
Nước mắt rơi không ngừng.
“Tri Hạ… mẹ xin con…”
“Dù sao… ông ấy cũng nuôi con lớn…”
“Con cứu ông ấy đi…”
“Ông ấy… vẫn là bố con mà…”
“Cần bao nhiêu?”
Tôi hỏi.
“...Hai mươi vạn.”
Bà nói, dè dặt như sợ con số ấy làm tôi quay lưng.
Tôi cầm điện thoại.
Gọi cho luật sư Trương.
“Anh giúp tôi kiểm tra hồ sơ bệnh án và chi phí điều trị của Từ Vệ Quốc.”
“Cùng toàn bộ tài sản hiện tại của ông ta.”
Bà nghe thấy, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Con… kiểm tra làm gì?”
“Tôi chỉ muốn chắc… bà nói thật.”
Tôi nhìn bà.
Ánh mắt lạnh như băng.
“Nếu là thật… tôi sẽ cân nhắc.”
“Còn nếu lại là dối trá…”
“Tôi sẽ không nghĩ đến chuyện giúp.”
Bà cúi đầu.
Không dám nói thêm.
Nửa tiếng sau—
Tài liệu gửi đến.
Đúng là ông đang nằm viện.
Đúng là cần phẫu thuật.
Chi phí… khoảng hai mươi vạn.
Nhưng—
Không phải “trắng tay”.
Ông vẫn còn một căn nhà.
Căn hai phòng, khoảng một trăm mét vuông—
Được phân riêng cho hai người họ khi giải tỏa.
Đứng tên ông.
Tôi nhìn tài liệu.
Cười lạnh.
Hóa ra—
Cái gọi là “không còn gì”… lại thêm một lần nữa là dối trá.
Tôi ngẩng lên, nhìn Lưu Mai.
Ánh mắt đầy mỉa mai.
“Ông ta còn một căn nhà.”
“Ít nhất cũng hơn một triệu.”
“Sao không bán đi chữa bệnh?”
Bà giật mình.
Rõ ràng không ngờ tôi biết.
“Đó… đó là nhà dưỡng già…”
Bà vội vàng nói.
“Không thể bán!”
“Nhà dưỡng già?”
Tôi bật cười.
Lạnh.
“Hồi trước, vì anh họ, em họ…”
“Có thể đem nhà của tôi đi chia tùy tiện.”
“Bây giờ, vì chữa bệnh cho chồng…”
“Lại không nỡ bán nhà mình?”
“Đó là tình thân của các người sao?”
Bà cứng họng.
Không nói được gì.
“Vậy là… các người muốn dùng tiền của tôi…”
“Để giữ lại tài sản của mình?”
Tôi nhìn bà.
Từng chữ rơi xuống, sắc như dao.
“Lưu Mai.”
“Bà nghĩ… tôi còn ngu sao?”
“Hay nghĩ… tôi sẽ lại để các người lợi dụng lần nữa?”
Bà tái mặt.
Cả người run lên.
“Tri Hạ… mẹ xin con…”
“Ông ấy muốn gặp con…”
“Ông ấy… hối hận rồi…”
“Ông ấy nói… sai rồi… thật sự sai rồi…”
“Muốn gặp con lần cuối…”
Bà khóc.
Cố níu lấy chút tình thân cuối cùng.
Nhưng—
Trong tôi—
Không còn gì nữa.
Không hận.
Nhưng cũng không còn yêu.
Chỉ còn—
Khoảng trống.
“Ra ngoài đi.”
Tôi chỉ tay về phía cửa.
“Tôi không cho tiền.”
“Cũng không gặp ông ta.”
“Ông ta thế nào… không liên quan đến tôi.”
“Tôi không còn nợ gì các người.”
Bà đứng dậy.
Run rẩy.
Ánh mắt nhìn tôi—
Oán hận.
Tuyệt vọng.
Và… điên loạn.
“Đồ vô ơn!”
Bà gào lên.
“Đồ vô ơn!”
“Nếu bố mày có chuyện gì—”
“Tao làm ma cũng không tha cho mày!”
Bà vừa khóc vừa chửi.
Rồi lao ra khỏi cửa.
Cánh cửa khép lại.
Căn phòng… trở về yên tĩnh.
Tôi vẫn ngồi đó.
Không biểu cảm.
Trái tim như mặt hồ chết.
Không gợn sóng.
Tôi biết—
Từ giây phút này—
Giữa chúng tôi…
Thật sự.
Đã cắt đứt hoàn toàn.